🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn của Vy tới lúc tám giờ sáng, dài hơn bình thường, kiểu tin nhắn cô soạn kỹ trước khi gửi chứ không gõ vội. Tôi đọc nó ngay trên giường, chưa kịp đánh răng rửa mặt.

Tao đọc kỹ rồi. Từ đầu năm nay có Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân mới, số 91, Quốc hội thông qua giữa năm ngoái, có hiệu lực từ 1/1/2026. Nói chung là mày có quyền yêu cầu bên nào đang giữ dữ liệu của mày phải xoá nó đi nếu mày không đồng ý cho lưu nữa. Trước đó cũng có Nghị định 13 từ 2023, quy định gần giống vậy nhưng nhẹ hơn.

Tôi ngồi dậy, đọc lại đoạn tin nhắn hai lần, cảm giác như vừa được ai đó đưa cho một sợi dây để bấu vào giữa một vũng nước không thấy đáy.

Điện thoại tôi rung tiếp, một tin nhắn khác từ Vy.

Nhưng tao nói trước cho mày biết đường mà không kỳ vọng quá, luật này mới có mấy tháng à, chưa có nhiều vụ nào áp dụng thật để biết chắc kết quả ra sao. Với lại vụ của mày nó là quan hệ tình cảm hai người tự nguyện chia sẻ, không phải kiểu công ty lấy trộm dữ liệu, nên chưa chắc áp thẳng được, phải coi kỹ.

Tôi gõ lại, hỏi có phải nghĩa là tôi không làm được gì không.

Không phải vậy. Chỉ là đừng nghĩ gửi một cái đơn là xong ngay. Bên Mỹ có khảo sát tao đọc được, nói gần tám mươi phần trăm người có người yêu là share hết mật khẩu với nhau, rồi trong số đó có tới năm mươi tám phần trăm sau này hối hận, bốn mươi hai phần trăm nói người yêu cũ từng vào lén tài khoản của mình. Ý tao là mày không phải trường hợp cá biệt gì đâu, chuyện này phổ biến lắm, chỉ là ở Việt Nam mình chưa ai đo con số cụ thể thôi.

Tôi ngồi im một lúc, để những con số đó thấm vào đầu. Tôi không phải người duy nhất. Ý nghĩ đó vừa khiến tôi nhẹ nhõm một chút, vừa khiến tôi buồn hơn, vì nó có nghĩa là chuyện đang xảy ra với tôi không phải một tai nạn hiếm hoi, mà là một phần rủi ro có sẵn trong chính cái trào lưu tôi từng hào hứng tham gia.

Tôi thử tưởng tượng gần tám mươi phần trăm bạn bè mình, tất cả những cặp đôi tôi từng chụp ảnh cưới, đều đang mang trong túi một phiên bản nhỏ của rủi ro này, chỉ là chưa ai va phải nó theo cách tôi đang va phải. Ý nghĩ đó khiến căn phòng nhỏ của tôi bỗng có cảm giác rộng hơn một chút, như thể nỗi lo của mình không còn bị nhốt riêng trong bốn bức tường này nữa, mà đang lan ra khắp cả thành phố, tới từng căn phòng trọ khác nơi có một cặp đôi đang cài chung một ứng dụng nào đó, tin rằng chia sẻ hết là an toàn nhất.

Tôi xuống giường, pha một ly trà, mang lên gác lửng, mở laptop tìm đọc thêm về hai văn bản luật Vy nhắc tới. Ngôn ngữ pháp lý khô khan, nhiều điều khoản tôi phải đọc lại hai ba lần mới hiểu đại ý. Có đoạn nói về nguyên tắc chung, có đoạn liệt kê quyền của người bị thu thập dữ liệu, có cả một phần nói về trách nhiệm của bên nắm giữ dữ liệu phải xoá khi không còn lý do chính đáng để lưu. Tôi đọc chậm, gạch chân từng câu bằng con trỏ chuột, như đang đọc một hợp đồng mua nhà, dù thứ đang bị định đoạt ở đây chỉ là những dòng tin nhắn và tấm ảnh của chính đời mình.

Có một câu tôi hiểu ngay từ lần đọc đầu: dữ liệu cá nhân chỉ được giữ và xử lý khi người đó còn đồng ý, và sự đồng ý có thể bị rút lại bất cứ lúc nào.

Tôi rút lại sự đồng ý của mình từ hai tuần trước rồi, tôi nghĩ. Nhưng có vẻ như rút lại trên giấy tờ và rút lại trên thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cuối tin nhắn, Vy gửi thêm một dòng cuối cùng, ngắn gọn hơn hẳn:

Nhưng đây là luật một tháng tuổi, đừng kỳ vọng nhiều. Từ từ, tao với mày làm từng bước một.

Tôi đọc dòng đó, gõ lại một chữ "ok" rồi đặt điện thoại xuống, nhìn tách trà đã nguội trên bàn, lớp hơi nước đã tan hết từ lúc nào không hay.

Tôi ngồi thêm một lúc, mở lại tài liệu Nhật Ký Hai Đứa, không đọc, chỉ nhìn con trỏ chớp sau dòng chữ dang dở quen thuộc. Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi rồi biến mất ngay: nếu luật này thật sự bảo vệ quyền được xoá dữ liệu của một người, thì có lẽ nó cũng đang bảo vệ quyền của Bảo với chính cái tài liệu tôi đang mở đây, thứ về danh nghĩa vẫn thuộc quyền chỉnh sửa gốc của anh. Tôi gạt ý nghĩ đó sang một bên, đóng laptop lại, tự nhủ đó là chuyện khác hẳn, không liên quan gì tới nhau.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →