Vy đợi tôi ở quán Lá Me từ trước, ngồi ở bàn sát trong cùng, đã gọi sẵn một ly trà tắc cho tôi, vì biết tôi không uống được cà phê vào buổi tối muộn thế này. Tôi ngồi xuống, chưa kịp chào hỏi gì nhiều đã bắt đầu kể, từ dòng máy lạ trong Gmail cho tới cục sạc dự phòng giao nhầm địa chỉ, kể một mạch không ngắt quãng như sợ dừng lại sẽ quên mất chi tiết nào.
Vy nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc bấm ghi chú vào điện thoại. Cô học chung lớp Mỹ thuật ứng dụng với tôi bốn năm đại học, sau đó học thêm văn bằng hai Luật, một quyết định khiến cả nhóm bạn ngạc nhiên lúc đó, nhưng giờ tôi thấy may mắn vì có một người bạn nhìn mọi chuyện bằng cách khác hẳn tôi.
Hồi đại học, Vy từng là người vẽ minh hoạ giỏi nhất lớp, những bức tranh màu nước cô treo ở triển lãm cuối khoá vẫn còn khiến tôi nhớ tới giờ. Cô chuyển hướng sang luật sau một lần đi thực tập ở một studio nhỏ, chứng kiến người chủ studio bị đối tác quỵt tiền mà không biết kêu ai, không có hợp đồng nào để dựa vào. Từ đó Vy nói với tôi, vẽ đẹp mà không biết tự bảo vệ mình thì sớm muộn cũng bị người khác lấy mất công sức, một câu tôi từng nghĩ là cô nói quá lên, cho tới tối nay.
"Được rồi, để tao hỏi lại cho rõ," Vy nói khi tôi kể xong, đặt điện thoại xuống bàn. "Mày đổi mật khẩu ở đâu rồi?"
"Gmail với cloud ảnh."
"Còn cái app kia, Khoá Đôi, mày đổi mật khẩu vault chưa?"
Tôi khựng lại. "Có cần đổi hả? Tao tưởng bấm chia tay là xong hết rồi."
Vy lắc đầu, giọng không trách móc nhưng chắc chắn. "Vault là khoá lại thôi, không phải xoá liền đâu. Với lại mày nói còn cái Nhật Ký Chung gì đó vẫn xem được đúng không, vậy nghĩa là tài khoản mày vẫn còn kết nối với hệ thống của tụi nó theo cách nào đó, không đơn giản như mày tưởng."
Tôi im lặng, cầm ly trà tắc lên uống một ngụm, không trả lời ngay. Tôi chưa từng nghĩ xa tới mức đó, chỉ tin rằng một cú bấm nút là đủ để cắt đứt mọi thứ, như cách người ta vẫn nói về việc "xoá một số điện thoại" là xong chuyện.
"Mày có nhớ đăng xuất ở đâu không, ngoài app?" Vy hỏi tiếp. "Trình duyệt máy tính, tài khoản gia đình, mấy cái đó?"
Tôi lắc đầu, thú nhận mình chưa nghĩ tới việc kiểm tra kỹ tới vậy. Vy rút điện thoại ra, mở ghi chú, bắt đầu liệt kê một danh sách mới, dài hơn danh sách "chia tay số" cô từng gửi tôi hai tuần trước, lần này chi tiết hơn, có cả mục kiểm tra trình duyệt lưu mật khẩu, mục kiểm tra danh sách thiết bị của từng ứng dụng riêng lẻ.
Nhân viên quán mang ra thêm một đĩa bánh tráng trộn Vy gọi thêm lúc nãy, mùi rau răm và tép khô bốc lên thơm nồng, kéo tôi khỏi ý nghĩ nặng nề được vài giây. Vy gắp một đũa, vừa nhai vừa tiếp tục ghi chú, không để việc ăn uống làm gián đoạn dòng suy nghĩ của mình, một thói quen tôi luôn thấy vừa buồn cười vừa nể phục ở cô bạn này.
"Mày làm nghề luật lúc nào cũng cẩn thận vậy hết á," tôi nói, cố pha trò để nhẹ bớt không khí.
Vy cười, nhưng ánh mắt vẫn nghiêm túc. "Không phải cẩn thận, là tao thấy cái vụ của mày nó không đơn giản như một cái bug vặt. Để tao coi lại, hình như có luật mới về vụ này..."
Cô dừng giữa câu, cầm điện thoại lên định tra cứu gì đó, rồi lại đặt xuống, lắc đầu. "Thôi để tao đọc kỹ đã rồi nói với mày sau, sợ nói nửa vời mày lại hiểu lầm."
Tôi gật đầu, không hỏi thêm, dù trong lòng đang tò mò dữ dội. Chúng tôi ngồi thêm một lúc, chuyển sang nói chuyện khác, chuyện công việc của Vy ở văn phòng luật, chuyện một khách hàng khó tính gần đây của tôi đòi chỉnh lại màu áo dài tới năm lần dù ảnh gốc chụp dưới ánh đèn vàng không thể lên màu như ý muốn được. Vy kể chuyện chú trưởng phòng nơi cô thực tập hay bắt cô đọc lại hợp đồng ba lần trước khi trình, một kiểu khó tính khác, nhưng theo cách cô nói, nghe như một lời than có pha chút tự hào.
Trời bắt đầu đổ mưa nhẹ ngoài hiên quán, những giọt đầu tiên rơi lộp độp trên mái tôn, kéo mùi đất ẩm len vào không khí. Chúng tôi kéo ghế lùi sâu hơn vào trong, tránh gió tạt, cuộc trò chuyện nhẹ nhàng dần, nhưng danh sách việc cần làm Vy vừa liệt kê vẫn nằm im trong ghi chú điện thoại tôi, chờ tôi bắt tay vào từng mục một khi về tới phòng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →