🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chuông cửa phòng trọ reo lúc bốn giờ chiều, tôi đang ngồi giữa chừng chỉnh một tấm ảnh chân dung, giật mình đến mức làm rớt cây bút stylus xuống sàn gỗ, tiếng lộp cộp vang lên trong căn phòng vốn yên tĩnh.

Xuống mở cửa, một anh shipper mặc áo đồng phục xanh đứng chờ, tay cầm một hộp nhỏ, hỏi tên tôi rồi đưa mã đơn hàng để xác nhận. Tôi nhận gói hàng, ký vào màn hình điện tử, đóng cửa lại, đứng ngay tại chỗ mở ra xem, vì tôi hoàn toàn không nhớ mình đã đặt gì gần đây.

Bên trong là một cục sạc dự phòng, loại tầm trung, giá rẻ, không phải thứ tôi hay mua vì tôi đã có một cái tương tự dùng ổn từ năm ngoái. Tôi lật hộp tìm hoá đơn, thấy một tờ giấy in nhỏ, đọc lướt qua địa chỉ giao hàng, đúng số phòng, đúng hẻm 79 Nguyễn Oanh, không sai một chữ.

Phần "phương thức thanh toán" ghi rõ: đã thanh toán bằng thẻ liên kết, số thẻ ẩn bốn số cuối, bốn số đó tôi nhận ra ngay, vì nó trùng với cái thẻ ATM cũ tôi từng dùng để đăng ký vào một tài khoản mua sắm chung với Bảo hồi năm ngoái, tài khoản đó tôi tưởng đã xoá từ lâu.

Tôi lên phòng, mở laptop, đăng nhập vào ứng dụng mua sắm đó, một app tôi gần như quên mất sự tồn tại. Lịch sử đơn hàng hiện ra, đúng một đơn duy nhất, đặt lúc mười một giờ tối hôm qua, khi tôi chắc chắn đang ngủ, vì hôm đó tôi thức khuya chỉnh ảnh tới gần một giờ sáng và không hề mở ứng dụng mua sắm nào.

Tôi lướt lên xem lại toàn bộ lịch sử tài khoản, phát hiện đây là ứng dụng cả hai từng dùng để đặt đồ dùng nhà bếp hồi mới tính chuyện góp gạo thổi cơm chung, một dự định chưa kịp thành hình thì đã tan theo cuộc chia tay. Có một đơn cũ từ tám tháng trước, một bộ chén đĩa hai người, vẫn còn nằm trong lịch sử như một dấu vết của kế hoạch dở dang. Tôi đóng nhanh mục đó lại, không muốn nhìn lâu hơn.

Tôi kiểm tra tiếp mục địa chỉ giao hàng đã lưu, thấy ba địa chỉ: phòng trọ tôi hiện tại, phòng trọ cũ của Bảo trên đường Phạm Văn Đồng, và một địa chỉ thứ ba tôi không nhận ra, ghi tên đường lạ ở khu vực gần đó. Tôi chụp lại cả ba, lưu vào thư mục ghi chú, tay vẫn còn hơi run vì chưa hết bàng hoàng.

Tôi gọi cho Bảo ngay, không kịp nghĩ trước nên nói gì.

"Anh có đặt cái gì gửi tới chỗ em không?" tôi hỏi thẳng, giọng không giấu được sự căng thẳng.

"Đặt gì cơ?" Bảo có vẻ bối rối thật, không phải kiểu bối rối giả vờ tôi từng thấy anh diễn trong vài lần cãi nhau trước đây.

Tôi kể lại chuyện cục sạc, chuyện cái thẻ. Anh im lặng một lúc, rồi nói, giọng chợt chùng xuống.

"À... cái tài khoản đó chắc vẫn còn lưu thẻ trên máy tính ở phòng trọ cũ. Hồi anh với Huy ở chung, tụi anh có đăng nhập chung một cái máy tính bàn để đặt đồ, tiện hơn dùng điện thoại. Chắc do máy đó vẫn còn nhớ đăng nhập, tự động điền lại thẻ gì đó thôi, chuyện nhỏ mà."

"Chuyện nhỏ mà đơn hàng lại giao đúng tới chỗ em?" tôi hỏi lại.

"Ừ thì... chắc hệ thống nó lưu địa chỉ giao hàng gần nhất em từng dùng, tự động điền lại thôi, mấy cái app này hay vậy mà," anh nói, giọng nghe có vẻ đang cố tìm một lời giải thích hợp lý hơn là đang nói dối, nhưng tôi vẫn không chắc.

Tôi nhìn lại hoá đơn một lần nữa, chú ý tới dòng tên người đặt, ghi tắt hai chữ cái không giống tên tôi, cũng không giống tên Bảo. Tôi định hỏi thêm, nhưng Bảo đã chuyển sang xin lỗi, nói sẽ tự tay xoá thẻ khỏi tài khoản đó ngay tối nay, giọng có vẻ thật lòng áy náy.

Tôi cúp máy, đặt cục sạc lên bàn, nhìn nó như nhìn một vật chứng chưa rõ thuộc về vụ án nào. Hai chữ cái viết tắt đó cứ lởn vởn trong đầu tôi cả buổi tối, dù tôi cố lật lại từng cái tên quen biết trong đầu, không cái nào khớp.

Tôi mở lại danh bạ điện thoại, lướt qua từng cái tên có liên quan tới Bảo mà tôi từng gặp mặt: mấy đứa bạn học đại học của anh, hai đồng nghiệp cũ ở công ty cũ trước khi anh vào Khoá Đôi, một người anh họ hay ghé chơi dịp Tết. Không tên nào bắt đầu bằng hai chữ cái đó. Tôi gõ thử chúng vào ô tìm kiếm của chính ứng dụng mua sắm, hy vọng tìm ra một gợi ý nào đó về tài khoản đã đặt đơn, nhưng hệ thống chỉ hiện lại đúng những gì tôi đã biết.

Đêm đó tôi ngồi thêm một lúc ở gác lửng, mở lại tài khoản mua sắm chung, tự tay xoá từng địa chỉ đã lưu, xoá luôn cả cái thẻ ngân hàng cũ, không đợi Bảo làm hộ như anh hứa. Làm xong, tôi thấy nhẹ hơn một chút, dù biết rõ đây chỉ là một trong nhiều cánh cửa còn cần đóng, và tôi vẫn chưa biết hết có bao nhiêu cánh cửa như vậy đang mở.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →