Tôi tỉnh giấc lúc năm giờ rưỡi sáng vì một tiếng chuông thông báo, thứ âm thanh tôi cài riêng cho ứng dụng lưu ảnh trên đám mây, khác hẳn tiếng chuông tin nhắn thường ngày. Ánh sáng ngoài cửa sổ còn xanh nhạt, chưa đủ để gọi là bình minh, chỉ đủ để nhìn thấy bóng cái quạt trần đứng yên trên trần nhà.
Tôi với tay lấy điện thoại trên bàn, màn hình hiện dòng chữ quen thuộc của ứng dụng cloud ảnh, nơi tôi và Bảo từng lập một album chung để backup ảnh cưới tôi biên tập, tiện cho anh xem tiến độ mà không cần gửi qua lại từng file nặng.
Ký ức của bạn: 2 năm trước, hôm nay.
Bên dưới là một album cũ, ảnh chụp chuyến đi Đà Lạt hồi hai đứa mới yêu được ba tháng, cả hai đứng trước một vườn dâu, cười với ống kính như chưa từng biết sau này sẽ có một ngày tôi nằm đây một mình đọc lại thông báo này.
Tính năng "gợi ý ký ức" tự động hiện ra vào đúng ngày kỷ niệm không có gì lạ, tôi từng thấy nó vài lần trước đây. Cái lạ là giờ giấc: thông báo này, theo dòng chữ nhỏ bên dưới, được tạo ra lúc hai giờ sáng, khi album được mở lại trên một thiết bị khác ngoài điện thoại của tôi.
Tôi ngồi bật dậy, mở mục hoạt động gần đây của tài khoản cloud, tìm cách xem log truy cập. Ứng dụng không cho xem chi tiết như Gmail, chỉ hiện một dòng ngắn: "Có hoạt động mới trên tài khoản của bạn, để bảo mật hơn hãy kiểm tra thiết bị đăng nhập." Tôi bấm vào, một danh sách hiện ra, và đúng như tôi lo sợ, có một dòng ghi "MacBook Air", cùng tên thiết bị tôi từng đăng xuất khỏi Gmail bốn ngày trước.
Nó quay lại.
Tôi lướt xuống xem thêm chi tiết ứng dụng cho phép, chỉ có dung lượng dữ liệu đã tải xuống trong lần truy cập gần nhất, một con số nhỏ, đủ cho một album ảnh cỡ vừa, không đủ để tải cả kho lưu trữ tôi backup từ hồi mới vào nghề. Tôi ngồi tính nhẩm, cố đoán xem con số đó tương ứng với bao nhiêu tấm ảnh, rồi tự thấy mình đang làm một việc vô nghĩa, như thể biết chính xác có bao nhiêu tấm ảnh bị xem sẽ khiến mọi chuyện dễ chịu hơn.
Tôi nhớ lại cách tôi và Bảo lập album chung đó, một buổi tối hai đứa ngồi cùng nhau trên chính cái gác lửng này, anh hướng dẫn tôi bật tính năng đồng bộ tự động, nói đùa rằng từ nay ảnh của em cũng là ảnh của anh, không cần gửi qua gửi lại mất công. Lúc đó câu nói ấy nghe ngọt ngào, một cách thể hiện sự gắn bó không cần giấu diếm điều gì. Giờ ngồi đây, tôi thấy nó giống một cánh cửa tôi từng tự tay mở ra và quên khoá lại, chứ không phải một món quà.
Tôi ngồi im trên giường một lúc lâu, hai tay ôm đầu gối, cố nghĩ cho thông suốt. Nếu đây thật sự là lỗi hệ thống ngẫu nhiên như Bảo nói, làm sao cùng một cái tên thiết bị lại xuất hiện ở hai ứng dụng khác nhau, cách nhau bốn ngày, đúng vào những khung giờ không ai thức để dùng máy tính làm việc bình thường.
Tôi lại đăng xuất thiết bị đó, lần này đổi thêm mật khẩu cloud, một chuỗi ký tự khác hẳn mật khẩu Gmail, dặn lòng từ giờ mỗi tài khoản một mật khẩu riêng, không dùng chung như thói quen cũ nữa. Việc đó lẽ ra tôi phải làm từ trước, không phải đợi tới lúc này.
Trời sáng dần, tiếng xe cộ ngoài hẻm bắt đầu rộn lên, tiếng cô Sáu mở cửa tiệm tạp hoá lách cách vọng lên qua sàn gỗ. Tôi xuống giường, rửa mặt, cố ép mình vào nhịp làm việc bình thường, mở laptop kiểm tra lịch giao ảnh trong ngày.
Nhưng trước khi bắt tay vào việc, tôi lại mở album Đà Lạt đó ra một lần nữa, tự nhủ chỉ xem qua để chắc chắn không có ảnh nào bị chỉnh sửa hay xoá mất. Tôi lướt từng tấm, tất cả vẫn nguyên vẹn, không thiếu tấm nào. Người mở album đó lúc hai giờ sáng, dù là ai, dù vì lý do gì, chỉ xem, không động vào bất cứ thứ gì, giống hệt cách tôi vẫn tự bào chữa cho chính mình mỗi lần mở Nhật Ký Hai Đứa.
Tôi pha một ly cà phê hoà tan, đứng bên bếp ga mini chờ nước sôi, nhìn ra khoảng sân chung nhỏ nơi mấy chậu cây cô Sáu trồng đang đọng sương đêm còn chưa kịp khô. Tiếng nước sôi kêu lách tách trong ấm, một âm thanh bình thường tới mức khiến tôi thấy buồn cười vì mình vừa trải qua nửa tiếng đồng hồ hoảng loạn chỉ vì một cái tên thiết bị lặp lại hai lần.
Uống được nửa ly, tôi lấy sổ tay, ghi lại thời gian chính xác của hai lần phát hiện, bốn ngày cách nhau, cùng khung giờ hai giờ sáng. Tôi không chắc ghi chép này sẽ dùng được vào việc gì, nhưng nó khiến tôi có cảm giác đang làm chủ được một phần nhỏ của tình huống, thay vì chỉ ngồi chờ điều tiếp theo xảy ra.
Tôi tắt điện thoại, đặt nó úp xuống bàn, và ngồi nhìn ra khoảng sáng mờ ngoài cửa sổ một lúc lâu, không nghĩ được điều gì rõ ràng, chỉ thấy trong ngực có một cảm giác lành lạnh, giống như vừa nhận ra một quy luật mà mình chưa đủ can đảm gọi tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →