Tôi nhắn cho Bảo lúc chín giờ tối, sau khi đã xoá đi viết lại đoạn tin nhắn ba lần. Bản cuối cùng tôi gửi ngắn gọn: "Anh rảnh không, em cần hỏi vài chuyện."
Anh trả lời gần như ngay lập tức, như thể đã cầm sẵn điện thoại chờ. "Rảnh, em hỏi đi."
Tôi kể lại từ đầu, cố giữ giọng bình tĩnh qua từng dòng chữ gõ ra: dòng thiết bị lạ trong Gmail, thông báo về Nhật Ký Chung, câu trả lời mẫu của bộ phận hỗ trợ. Tôi không nhắc tới cuộc gọi im lặng chiều nay, chưa chắc nó liên quan, và tôi cũng không muốn nghe có vẻ như đang dựng chuyện.
Bảo trả lời chậm hơn lần này, từng đoạn tin nhắn cách nhau vài phút, như đang cân nhắc chữ nào nên dùng.
"Anh thề anh không biết gì hết," anh viết. "Anh cũng bấm chia tay từ hôm đó rồi, y như em."
"Vậy sao em vẫn thấy máy lạ đăng nhập vào tài khoản mình?"
"Anh không biết. Có thể lỗi hệ thống thôi, dạo này bên công ty anh đang có mấy vụ report bug linh tinh, em biết mà, app nào chả có lúc lag."
Tôi đọc câu đó hai lần, cố tìm ra sự thành thật trong đó, nhưng không chắc chắn được. Bảo làm ở Khoá Đôi, một chi tiết tôi gần như quên mất trong hai tuần vừa qua, bận nghĩ về những thứ khác hơn là công việc của anh.
"Anh làm ở đó mà anh không biết gì luôn hả?"
"Anh chỉ làm giao diện thôi, mấy vụ hệ thống backend anh không nắm hết đâu," anh viết, rồi thêm một dòng khác ngay sau đó, như sợ câu trước nghe quá lạnh lùng. "Nhưng để anh hỏi thử coi có ai biết gì không."
Chúng tôi nhắn qua lại thêm một lúc, những câu hỏi và câu trả lời không hẳn khớp với nhau, giống hai người đang cố ghép hai mảnh của hai bức tranh khác nhau lại làm một. Tôi không biết nên tin đến đâu. Có những lúc trong hai năm yêu nhau, tôi từng đọc được sự lo lắng thật trong cách Bảo gõ chữ, chậm hơn bình thường, xoá đi viết lại, và tối nay tôi thấy đúng nhịp đó, nhưng không chắc nó đang lo cho tôi hay lo cho một điều gì khác anh chưa muốn nói ra.
Tôi nhớ có lần, hồi mới yêu, anh kể cho tôi nghe về buổi hackathon nội bộ công ty, giọng hào hứng như một đứa trẻ khoe điểm mười, kể cách anh cùng hai đồng nghiệp vẽ đi vẽ lại giao diện một thanh tiến trình nhỏ, tranh luận nên dùng màu hồng hay màu cam cho phần trăm hiển thị, cuối cùng chọn màu hồng vì "nhìn ấm hơn". Lúc đó tôi chỉ thấy đáng yêu, không nghĩ ngợi gì thêm. Giờ ngồi đây, tôi tự hỏi cái thanh tiến trình màu hồng ấy có phải chính là con số chín mươi bảy phần trăm vẫn còn treo trên story cũ của tôi hay không, và nếu đúng, thì Bảo có bao giờ nghĩ tới việc một ngày nào đó nó sẽ đứng yên mãi mãi, không ai xoá được, ngay cả khi người trong cuộc đã rời đi từ lâu.
Gần cuối cuộc trò chuyện, anh gõ một câu khiến tôi khựng lại:
"Mà sao em còn kiểm tra Gmail kỹ vậy, hồi trước có bao giờ em để ý mấy cái đó đâu."
Tôi nhìn câu đó một lúc lâu, ngón tay đặt trên bàn phím chưa gõ được chữ nào. Đúng lúc đó, ở một tab khác trên laptop, tài liệu Nhật Ký Hai Đứa vẫn đang mở, tôi quên chưa đóng từ tối qua, dòng chữ "Anh có muốn" vẫn nằm im dưới con trỏ chớp, chờ một câu trả lời tôi chưa bao giờ viết ra.
Tôi không nói cho anh biết về cái tab đó. Tôi cũng không hỏi lại vì sao anh lại chú ý tới việc tôi kiểm tra tài khoản kỹ hay không, một câu hỏi đáng ra phải làm tôi cảnh giác hơn là chột dạ.
"Em chỉ thấy lạ thôi," tôi gõ, gạt câu hỏi thật sang một bên. "Thôi anh hỏi thử người quen bên đó coi sao, có gì báo em."
"Ừ, anh hỏi liền."
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó, không có lời chào tạm biệt nào, chỉ hai dấu tích xanh nằm im dưới tin nhắn cuối cùng của tôi. Tôi ngồi nhìn màn hình thêm một lúc, rồi chuyển qua tab Nhật Ký Hai Đứa, đóng nó lại, không đọc thêm dòng nào, tự nhủ mình chỉ đang cẩn thận, không phải đang giấu diếm điều gì đáng kể.
Tôi tắt đèn, nằm xuống, câu hỏi của Bảo vẫn lởn vởn trong đầu, không phải vì nó đáng ngờ, mà vì nó đúng. Tôi có kiểm tra kỹ hơn thật, chỉ là không phải vì lý do anh nghĩ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →