🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Studio của chị Lam nằm trong một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Kiệm, phòng chụp chưa tới hai mươi mét vuông nhưng lúc nào cũng gọn gàng, phông nền trắng cuộn sẵn một góc, ba cây đèn chụp xếp hàng như đang chờ ai đó bật công tắc. Tôi ghé qua giao trực tiếp bộ ảnh cưới đã chỉnh xong, một việc tôi thích làm hơn gửi qua mạng, vì được nhìn khách hàng cầm phong bì ảnh in lên và cười.

Cặp đôi hôm đó tên Thuỷ và Kha, cả hai đều làm việc trong ngành xây dựng, quen nhau từ công trường một dự án chung cư. Kha lật từng tấm ảnh trong phong bì, dừng lại lâu ở tấm cả hai đứng dưới giàn hoa giấy, chỉ cho Thuỷ xem.

"Đẹp quá, em coi kìa, giống hệt hôm đó luôn," Kha nói, giọng vẫn còn hào hứng dù đám cưới đã qua gần một tháng.

"Cảm ơn em nhiều nha," Thuỷ nói với tôi, "màu lên chuẩn ghê, không bị gắt như mấy chỗ khác em từng làm."

Tôi cười, nói cảm ơn lại, rồi hỏi thăm vài câu xã giao về cuộc sống sau cưới, một thói quen nghề nghiệp giúp buổi giao ảnh không quá công việc. Thuỷ kể chuyện hai đứa đang tính dọn về ở chung hẳn, gộp đồ đạc lại, và buột miệng thêm một câu không liên quan gì tới ảnh cưới.

Chị Lam pha thêm một bình trà đá mời cả ba người, ngồi xuống ghế nhựa cạnh cửa, than thở chuyện mùa cưới năm nay ít khách hơn năm ngoái, chắc do kinh tế khó khăn, ai cũng bớt chi cho đám cưới rình rang. Tôi gật gù nghe, thỉnh thoảng góp vài câu về giá thuê phông nền, giá in ảnh dạo này tăng ra sao, những chuyện vặt vãnh giữ cho buổi trò chuyện trôi nhẹ nhàng, không ai phải nghĩ ngợi gì nhiều.

"À mà tụi em cũng xài Khoá Đôi từ hồi mới yêu đó chị, thấy trên mạng ai cũng khen, chia sẻ hết mọi thứ cho nhau, đỡ phải nghi ngờ gì."

Tôi gật đầu, giữ nụ cười, không nói thêm gì về chuyện đó. Chị Lam đứng gần đó, không nghe rõ, đang bận sắp lại một chồng album mẫu trên kệ, hỏi tôi có rảnh nhận thêm hai bộ ảnh kỷ yếu tuần sau không. Tôi nhận lời, ghi lại lịch vào điện thoại, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi có việc cụ thể để nghĩ tới thay vì câu nói của Thuỷ vừa rồi.

Ra khỏi studio, trời đã ngả chiều, nắng dịu hơn buổi trưa, tôi chạy xe máy chậm rãi về hướng Gò Vấp, len qua dòng xe đông ở ngã tư gần chợ. Gió tạt vào mặt mang theo mùi khói xe lẫn mùi bún riêu từ một gánh hàng rong bên đường, thứ mùi quen thuộc đủ để tôi thấy dễ chịu hơn một chút.

Tôi nghĩ về câu nói của Thuỷ suốt quãng đường, không hẳn vì ghen tị, mà vì nhận ra mình từng nói đúng câu đó, với đúng giọng hào hứng đó, cách đây không lâu, với chính những người bạn học chung lớp. Lúc đó tôi tin thật lòng rằng chia sẻ hết mọi mật khẩu là cách duy nhất để không phải nghi ngờ nhau, một phép toán đơn giản: càng giấu ít, càng tin nhiều. Giờ ngồi trên xe, tôi không còn chắc phép toán đó có đúng hay không, hay nó chỉ đúng cho tới ngày một trong hai người rời khỏi phương trình.

Dừng đèn đỏ, tôi nhìn qua kính chiếu hậu, thấy một chiếc xe buýt chạy chậm phía sau, cửa kính phản chiếu ánh chiều vàng cam, và trong một khoảnh khắc ngắn, tôi nghĩ mình thấy bóng dáng ai đó giống Bảo đứng chờ ở trạm, nhưng đèn xanh bật lên, dòng xe cuốn tôi đi trước khi kịp nhìn lại cho chắc.

Về tới hẻm, tôi dắt xe vào, chào cô Sáu đang ngồi quạt trước tiệm tạp hoá, rồi lên phòng. Vừa cởi giày, điện thoại trong túi rung lên, một cuộc gọi từ số lạ, dãy số không lưu trong danh bạ, đầu số lạ hoắc.

Tôi bắt máy, áp vào tai, nói "alo" hai lần.

Không ai trả lời. Chỉ có một khoảng im lặng kéo dài, không hẳn là tiếng ồn nền của cuộc gọi bị rớt sóng, mà giống như có ai đó đang cầm máy, không nói gì, chờ tôi cúp trước.

Tôi cúp máy, đứng sững một lúc giữa phòng, giày vẫn còn một chiếc chưa cởi hết, ánh đèn hành lang hắt qua khe cửa, kẻ một vệt sáng mỏng dưới chân tôi, không nhúc nhích.

Tôi mở lại điện thoại, tìm số vừa gọi trong nhật ký cuộc gọi, thử bấm gọi lại. Chuông đổ vài tiếng rồi chuyển sang giọng tổng đài báo thuê bao không liên lạc được, một câu ghi âm sẵn, lạnh lùng và vô cảm như mọi câu ghi âm sẵn khác tôi từng nghe trong đời. Tôi lưu số đó vào danh bạ, đặt tên tạm "số lạ 4/3", không rõ để làm gì, chỉ thấy nếu không ghi lại, biết đâu sáng mai tỉnh dậy tôi sẽ tự thuyết phục mình rằng cuộc gọi đó chưa từng xảy ra.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →