🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Mâm cơm trưa hôm sau chỉ có một đĩa rau muống xào tỏi và miếng thịt kho tôi hâm lại từ hôm qua, đặt trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ phòng trọ. Tôi vừa ăn vừa gõ đơn khiếu nại vào ô chat hỗ trợ của Khoá Đôi, cố diễn đạt chuyện tối hôm trước sao cho ngắn gọn: tài khoản đã bấm chia tay, vẫn nhận được thông báo về "Nhật Ký Chung".

Ô chat hiện dòng chữ "đang kết nối bạn với nhân viên hỗ trợ", rồi im lặng gần mười phút, đủ để tôi ăn hết đĩa cơm và rửa chén xong.

Câu trả lời cuối cùng hiện lên, dài, lịch sự, và không nói gì cả:

Cảm ơn bạn đã liên hệ Khoá Đôi. Chúng tôi rất tiếc vì trải nghiệm chưa tốt của bạn. Đội ngũ kỹ thuật đang ghi nhận và sẽ xử lý trong thời gian sớm nhất. Trong lúc chờ, bạn có thể tham khảo Trung tâm Trợ giúp để biết thêm chi tiết về các tính năng của ứng dụng.

Tôi đọc lại ba lần, tìm một chữ nào đó có thể bấu vào, nhưng không có. Câu trả lời trơn tuột như mặt bàn đá tôi từng lau đi lau lại không hết vết dầu ăn.

Tôi gõ tiếp, hỏi thẳng: "Vậy Nhật Ký Chung là gì, tại sao tài khoản đã chia tay vẫn nhận thông báo về nó?"

Lần này chờ lâu hơn, gần hai mươi phút, rồi một câu trả lời khác hiện ra, gần như y hệt câu trước, chỉ đổi vài từ: đội ngũ kỹ thuật đang ghi nhận, cảm ơn sự kiên nhẫn của bạn, chúng tôi luôn nỗ lực mang lại trải nghiệm tốt nhất.

Tôi tắt điện thoại, để nó nằm im trên bàn cạnh chén nước mắm còn dư, và ngồi nhìn ra cửa sổ một lúc. Con hẻm bên dưới có một chị bán chè đẩy xe ngang qua, tiếng rao kéo dài rồi tắt dần theo hướng chợ.

Tôi nhớ lại hồi mới học nghề chỉnh ảnh, thầy dạy tôi một nguyên tắc đơn giản: khi khách hàng phàn nàn mà không nói rõ được họ muốn gì, đừng cố đoán, hãy hỏi lại bằng câu hỏi cụ thể tới mức họ buộc phải trả lời bằng con số hoặc một điểm chỉ tay được. Tôi vừa làm đúng điều đó với Khoá Đôi, và họ vẫn tránh được, bằng một câu trả lời viết sẵn cho mọi trường hợp, không cần biết trường hợp đó là gì.

Tôi lấy sổ tay ra, thứ tôi vẫn dùng để ghi lịch giao ảnh, lật một trang trống, viết lại nguyên văn hai câu trả lời của bộ phận hỗ trợ, so sánh chúng cạnh nhau. Chỉ khác nhau đúng bốn từ. Phần còn lại giống hệt, đến từng dấu phẩy, như thể được sao chép từ cùng một khuôn mẫu rồi dán vào chỗ trống cho đúng ngữ cảnh. Tôi gạch dưới bốn từ khác nhau đó bằng bút đỏ, không rõ để làm gì, chỉ thấy làm vậy khiến mình bớt cảm giác đang bị phớt lờ.

Buổi chiều tôi vẫn làm việc, ngồi chỉnh thêm hai bộ ảnh kỷ yếu cho một nhóm sinh viên năm cuối, những gương mặt cười tươi trong khung hình khiến tôi tạm quên đi mình đang chờ một câu trả lời không bao giờ tới đúng nghĩa.

Đến tối, tôi mở lại Instagram, không định làm gì cụ thể, chỉ lướt cho hết một buổi tối một mình. Tôi dừng lại ở đúng cái story cũ tôi từng thấy hôm qua, tấm ảnh hai đứa cầm điện thoại khoe màn hình app, huy hiệu chín mươi bảy phần trăm vẫn còn nguyên góc dưới. Tôi định xoá bài đăng đó, ngón tay đặt lên biểu tượng thùng rác, nhưng lại dừng.

Không phải vì tôi còn muốn giữ nó. Tôi tự nhủ mình chỉ đang bận, để sau xoá cũng được, một lý do tôi biết là không thật ngay khi vừa nghĩ ra.

Tôi tắt điện thoại, đi tắm, cố định lại lịch làm việc ngày mai trong đầu để không phải nghĩ tới chuyện khác. Nhưng khi vừa nằm xuống, một ý nghĩ khác lại chen vào: tôi chưa từng thấy Bảo hỏi thăm gì về chuyện này, dù chắc chắn anh cũng nhận được thông báo tương tự, nếu tài khoản của anh cũng đang trong tình trạng như tôi.

Tôi cầm điện thoại lên lần cuối trước khi ngủ, gõ vào ô tìm kiếm tên anh trong danh bạ, ngón tay dừng lại trên nút gọi, không bấm. Chưa phải lúc, tôi tự nhủ, dù không rõ mình đang chờ điều gì mới tính là đủ lúc.

Màn hình tắt, phòng chìm vào bóng tối chỉ còn ánh đèn hẻm hắt qua khe rèm, kẻ một vệt sáng mỏng chạy ngang trần nhà, đúng vị trí tôi vẫn nhìn mỗi đêm trước khi thiếp đi, một thói quen có từ lâu hơn cả chuyện tình này, và sẽ còn ở đó lâu sau khi mọi chuyện kết thúc.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →