Quán Lá Me buổi sáng thứ Ba đông hơn mọi khi, nắng xiên qua cửa kính rọi thẳng vào bàn tôi vẫn hay ngồi, sát ổ điện, xa quầy pha chế. Tôi đặt laptop, mở file ảnh cưới của một cặp khách hàng cần giao gấp trong chiều, tai vẫn nghe cuộc gọi với chú rể đang hỏi lại lần thứ ba về màu áo dài cô dâu có lên tông quá không trên bản in thật.
"Dạ anh yên tâm, em chỉnh theo đúng file gốc, màu lên chuẩn với bản chụp mẫu bên em gửi hôm trước rồi ạ," tôi nói, tay gõ vào ô tìm kiếm Gmail để gửi bản xem trước.
Trang thiết bị đăng nhập bật ra do tôi vô tình bấm nhầm vào mục cài đặt bảo mật, thứ tôi định kiểm tra từ hai hôm trước nhưng quên mất. Bảy dòng hiện lên, tôi đọc lướt như đọc danh sách khách quen: điện thoại tôi, laptop này, máy tính bàn ở nhà cô Sáu tôi thỉnh thoảng mượn in ảnh, một cái tablet cũ tôi bỏ xó từ năm ngoái.
Dòng thứ tám không quen.
MacBook Air, lần cuối truy cập: hôm nay, 2 giờ 14 phút sáng.
Tôi không sở hữu MacBook Air nào. Bảo có, nhưng Bảo không có mật khẩu Gmail của tôi, vì tôi vừa đổi nó cách đây một tuần, đúng theo danh sách của Vy. Tôi đọc lại dòng chữ lần thứ ba, cố tìm một lời giải thích bình thường: có thể là cache cũ, có thể hệ thống Google đôi khi báo nhầm thiết bị, chuyện đó tôi từng nghe ai đó nói trên mạng.
"Chị ơi, chị cho em xin số điện thoại đăng ký gói cước ạ," giọng nhân viên quán vang lên bên tai, tôi giật mình, buột miệng đọc nhầm số của Bảo trước khi sửa lại thành số mình.
Tôi bấm vào dòng lạ, chọn "Đăng xuất". Một hộp thoại xác nhận hiện ra, tôi bấm đồng ý, màn hình chớp một cái rồi dòng đó biến mất khỏi danh sách, chỉ còn lại bảy dòng quen thuộc. Tôi thở ra, uống một ngụm cà phê sữa đá đã bắt đầu loãng vì đá tan, tự nhủ chắc chỉ là lỗi vặt, kiểu lỗi ai cũng gặp một lần trong đời rồi quên ngay sau đó.
Tôi quay lại với công việc, gửi bản xem trước cho chú rể, nhận lại một dòng tin nhắn cảm ơn kèm ba biểu tượng mặt cười. Buổi sáng trôi tiếp bình thường, tôi chỉnh thêm hai bộ ảnh khác, ăn trưa muộn bằng một đĩa cơm tấm mua mang tới bàn, không rời mắt khỏi màn hình quá lâu.
Quán vắng dần sau giờ trưa, chỉ còn tiếng máy pha cà phê rít lên đều đặn và tiếng quạt trần quay chậm trên đầu. Tôi mở lại phần mềm chỉnh ảnh, kéo thanh trượt độ tương phản qua lại vài lần trên một tấm chụp cô dâu cúi đầu cười, cố tìm đúng điểm dừng khiến làn da không quá trắng cũng không quá vàng. Đây là phần việc tôi thích nhất trong nghề, cái khoảnh khắc một tấm ảnh từ ổn chuyển sang đúng, chỉ cách nhau vài đơn vị trên một thanh trượt mà mắt thường khó gọi tên được sự khác biệt.
Một chị khách quen của quán ngồi bàn kế bên gọi thêm một ly trà đào, giọng nói vọng sang đủ để tôi nghe chị đang than với bạn về chuyện chồng hay quên đăng xuất tài khoản ngân hàng trên máy tính công ty. Tôi không định nghe, nhưng câu chuyện cứ lọt vào tai, và tôi thấy mình gật đầu một cách vô thức, như thể đang đồng tình với một người lạ về một chuyện chẳng liên quan gì tới mình.
Đến gần ba giờ chiều, khi tôi đang kéo lại độ sáng cho một tấm ảnh cô dâu đứng dưới tán cây, điện thoại rung lên trên bàn, màn hình sáng.
KHOÁ ĐÔI
Nhật Ký Chung của bạn còn có thể xem trong một số ngày.
Tôi cầm điện thoại lên, đọc lại dòng chữ hai lần. Tôi vừa bấm "Chia Tay" đêm hôm kia. Về lý thuyết, không còn "Nhật Ký Chung" nào cho tôi xem nữa, cũng không còn ai để chia sẻ một cái gì "chung" với tôi trên app đó nữa.
Tôi bấm vào thông báo, màn hình mở ra một trang tải chậm, xoay vòng một lúc lâu rồi báo lỗi kết nối, như thể chính app cũng không chắc nên cho tôi xem gì.
Tôi đặt điện thoại úp xuống bàn, cố tập trung lại vào tấm ảnh cô dâu, chỉnh một chút độ tương phản ở phần váy, xoá một vệt sáng thừa trên tóc. Công việc có thể kéo tôi ra khỏi bất kỳ thứ gì, đó là lý do tôi chọn nghề này, ít nhất là lý do tôi tự kể cho mình nghe mỗi khi ai hỏi.
Nhưng tay tôi cứ dừng lại giữa chừng, ngón trỏ gõ ba nhịp lên mặt bàn, một thói quen tôi mang từ những đêm phải quyết định giữ hay xoá một tấm ảnh nặng nề trong nghề kiểm duyệt của một người bạn cũ, dù tôi chưa từng làm nghề đó, chỉ học được thói quen ấy từ việc ngồi cạnh cô ấy đủ lâu.
Lát sau, tôi mở lại điện thoại, không vào Khoá Đôi, mà vào Instagram, lướt tìm lại một story cũ từ gần hai năm trước, ngày tôi và Bảo mới cài app, hào hứng khoe với đám bạn. Story đã hết hạn từ lâu, nhưng cái bài đăng gốc tôi từng lưu lại làm kỷ niệm vẫn còn nguyên trên trang cá nhân, và ở góc dưới tấm ảnh, một huy hiệu nhỏ vẫn treo đó, chưa từng bị gỡ:
% Minh Bạch: 97%
Chín mươi bảy phần trăm của một thứ đã kết thúc từ hai tuần trước, vẫn hiển thị công khai như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →