Mười một giờ hai mươi đêm, tôi ngồi ở gác lửng, trước mặt là ba cửa sổ trình duyệt mở song song theo đúng thứ tự tôi vẫn mở mỗi khi ngồi vào bàn: Gmail, Khoá Đôi, cloud ảnh. Thói quen nghề nghiệp, không phải bói toán. Chỉnh ảnh cưới cần kiểm tra file gốc trước khi động vào bản chỉnh, và tôi kiểm tra đời mình theo đúng cách đó.
Hai tuần kể từ đêm chia tay, tôi mới đủ can đảm ngồi xuống làm cái việc người ta gọi là "chia tay số". Vy gửi cho tôi một danh sách, gạch đầu dòng gọn gàng như mọi thứ Vy làm: đổi mật khẩu Gmail, gỡ khỏi gói Netflix gia đình, kiểm tra thiết bị đã đăng nhập, và cuối cùng, bấm nút "Chia Tay" trên Khoá Đôi.
Tôi đổi mật khẩu trước. Gõ một chuỗi ký tự dài, không liên quan gì tới ngày sinh của Bảo hay tên con mèo tưởng tượng hai đứa từng đặt cho một căn hộ chưa từng có. Xong việc đó, tay tôi bớt run một chút.
Gỡ khỏi gói gia đình khó hơn. Màn hình hỏi lại tôi có chắc chắn không, một cái nút màu đỏ nằm dưới dòng chữ nhỏ nói rằng tôi sẽ mất quyền xem lịch sử phim đã xem chung. Tôi bấm huỷ liên kết lúc mười một giờ hai mươi đêm, ngón tay run nhẹ như thể đang xoá một số điện thoại của người đã mất, dù người đó vẫn đang nằm cách tôi đúng bốn cây số rưỡi, chắc cũng đang không ngủ được như tôi.
Cuối cùng là Khoá Đôi. Tôi mở app, kéo xuống tận cùng cài đặt, tìm nút "Chia Tay" nằm khiêm tốn dưới một hàng chữ xám nhạt, như thể ai đó thiết kế giao diện này cố tình giấu nó đi, sợ người dùng bấm nhầm. Tôi bấm. Màn hình hiện một vòng tròn xoay, rồi một dòng chữ ngắn: "Đã xử lý yêu cầu của bạn." Không có pháo hoa, không có nhạc buồn, chỉ một dòng chữ phẳng lì như thông báo hết hạn thẻ cào.
Xong. Về lý thuyết là xong.
Gác lửng nơi tôi ngồi rộng chưa tới bốn mét vuông, đủ kê một cái bàn gỗ ép và giá để đèn chụp ảnh mini tôi hay mượn cho những buổi chỉnh màu cần ánh sáng chuẩn. Quạt trần quay chậm, đủ để cuốn theo mùi nhang muỗi cô Sáu đốt dưới nhà mỗi tối. Ngoài hẻm, một chiếc xe máy chạy ngang, tiếng máy rè rè rồi tắt hẳn, để lại đúng tiếng quạt và tiếng con trỏ chuột lách cách trên mặt bàn gỗ.
Tôi đóng ba tab lại theo đúng thứ tự ngược, cloud ảnh trước, Khoá Đôi, rồi Gmail, một thói quen khác tôi chưa bao giờ để ý mình có cho tới đêm nay, khi mọi động tác nhỏ đều trở nên đáng chú ý vì không còn gì khác để làm.
Nhưng tay tôi không rời bàn phím. Tôi mở một tab thứ tư, cái tab tôi không có trong danh sách của Vy, vì Vy không biết nó tồn tại.
Đó là một đường link Google Doc, không nằm trong Khoá Đôi, không nằm trong bất kỳ ứng dụng nào có chữ "chung" gắn thương hiệu. Nó có từ trước cả app, từ hồi hai đứa mới quen nhau, khi cả hai còn thấy việc viết tay vào một tài liệu chia sẻ là điều gì đó lãng mạn hơn nhắn tin. Chúng tôi đặt tên nó là "Nhật Ký Hai Đứa", font chữ viết tay nghiêng nghiêng Bảo chọn vì nói nó giống chữ tôi, dù thật ra chẳng giống chút nào.
Tôi biết đúng ra phải xoá nó, hoặc ít nhất đóng hẳn quyền truy cập. Nhưng tôi tự nhủ, tôi không lấy gì cả, tôi chỉ đọc. Một câu tôi sẽ còn tự nhủ lại nhiều lần nữa, đủ để tin nó thật.
Tôi cuộn lên đầu tài liệu. Ngày đầu tiên, nét chữ háo hức, câu cú chưa quen với việc viết cho một người khác đọc. Cuộn xuống giữa, những đoạn dài hơn, có cả một đoạn Bảo chép nguyên lời một bài hát anh nghe được trên xe buýt, ghi chú bên dưới "nghe giống tụi mình quá, khỏi giải thích". Cuộn tới cuối cùng.
Dòng cuối cùng là của tôi, gõ cách đây năm tháng, trước khi mọi thứ bắt đầu rạn. Chỉ có năm chữ, chưa kết thúc:
Anh có muốn
Con trỏ vẫn còn chớp ngay sau chữ "muốn", như thể tài liệu đang chờ tôi gõ tiếp, dù đã năm tháng trôi qua và tôi không còn nhớ chính xác lúc đó mình định hỏi gì. Muốn ăn tối không. Muốn đi xa không. Muốn nói thật với nhau một lần không. Có hàng chục cách để kết câu đó, và tôi đã chọn cách tệ nhất: không kết gì cả, đóng máy đi ngủ, để lại một câu hỏi treo mãi giữa hai đứa cho tới khi không còn là hai đứa nữa.
Tôi không gõ thêm gì đêm nay. Tôi chỉ nhìn con trỏ chớp thêm một lúc, rồi đóng tab, tắt máy, để điện thoại úp xuống bàn theo thói quen của chính mình, không phải của Bảo.
Nằm xuống, tôi mở lại điện thoại một lần cuối để kiểm tra báo thức. Màn hình sáng lên đúng lúc đó, một thông báo từ Gmail tôi chưa từng thấy dạng này: có một thiết bị mới vừa đăng nhập vào tài khoản của tôi, cách đây bốn phút.
Bốn phút trước, tôi đang ngồi đúng chỗ này, đóng ba cái tab theo đúng thứ tự quen thuộc của mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →