Mười giờ đêm, tôi ngồi vào bàn làm việc như mọi tối, tay tự động mở ba tab theo đúng thứ tự đã thành phản xạ suốt hai năm qua: Gmail trước, Khoá Đôi giữa, cloud ảnh cuối. Tôi không nghĩ ngợi gì về thói quen này cho tới đêm nay, khi làm theo danh sách Vy gửi, tôi mở lịch sử trình duyệt để kiểm tra từng mục một.
Trình duyệt tôi dùng lưu lại lịch sử theo thứ tự thời gian, mỗi lần mở một trang mới sẽ ghi một dòng. Tôi cuộn lại tối hôm qua, tìm ba dòng quen thuộc của chính mình, dễ nhận ra vì tôi luôn mở đúng thứ tự đó, ngày này qua ngày khác, như một nghi thức nhỏ trước khi bắt đầu công việc.
Nhưng đêm nay, giữa những dòng của tôi, có một cụm ba dòng khác, mở đúng ba trang y hệt, chỉ khác thứ tự: cloud ảnh trước, rồi Khoá Đôi, rồi Gmail cuối cùng. Ngược hoàn toàn với thói quen của tôi.
Tôi ngồi thẳng người dậy, tim đập nhanh hơn. Đây không phải cảm giác mơ hồ nữa. Đây là một dòng dữ liệu cụ thể, có thời gian đóng dấu rõ ràng: hai giờ mười một phút sáng, đúng khung giờ tôi từng thấy trong thông báo đăng nhập lạ mấy hôm trước.
Tôi chưa từng để ý mình có thói quen mở ba tab theo đúng một thứ tự cho tới khi phải tìm cách phân biệt mình với một người khác đang dùng chung tài khoản. Nghề chỉnh ảnh dạy tôi kiểm tra file gốc trước khi động vào bản chỉnh, và không biết từ khi nào, thói quen đó lan sang cả cách tôi mở máy tính mỗi tối, một trình tự cố định tới mức trở thành chữ ký của riêng tôi, dù chưa bao giờ tôi nhận ra điều đó cho tới đêm nay.
Người mở ba tab kia không biết trình tự đó là của tôi. Họ mở theo thứ tự tự nhiên với họ, có lẽ theo tầm quan trọng họ đặt cho từng thứ: xem ảnh trước, rồi tới ứng dụng liên quan tới quan hệ, rồi mới tới email, thứ tự khác hẳn cách tôi làm việc, khác hẳn cách một biên tập viên ảnh sẽ mở máy.
Tôi ngồi lật lại toàn bộ lịch sử trình duyệt từ đầu tháng, tìm xem còn cụm ba dòng nào giống vậy không. Có, hai lần nữa, cách nhau vài ngày, luôn rơi vào khoảng từ một giờ tới ba giờ sáng, luôn theo đúng thứ tự ngược đó, đều đặn tới mức tôi bắt đầu nghĩ đây không phải một lần tò mò bộc phát, mà là một thói quen đã hình thành, giống hệt cách thói quen ba tab của tôi hình thành mà tôi không hề hay biết.
Tôi mở một trang tính, gõ lại toàn bộ các mốc thời gian đã ghi được từ trước tới giờ, cột ngày, cột giờ, cột ứng dụng liên quan. Nhìn bảng số liệu hiện ra trước mắt, sắp xếp gọn gàng như một bảng tiến độ dự án, tôi thấy lạ lùng vì chính công việc lập bảng này lại khiến mình bình tĩnh hơn hẳn so với lúc chỉ ngồi lo lắng suông. Có lẽ đó cũng là một phần lý do tôi chọn nghề chỉnh ảnh, thứ công việc luôn cho tôi một khung để sắp xếp lại những gì hỗn loạn thành thứ có trật tự nhìn được bằng mắt.
Tôi chụp lại toàn bộ màn hình lịch sử trình duyệt, lưu vào một thư mục riêng tôi mới tạo, đặt tên đơn giản là "bằng chứng". Cái tên đó khiến tôi khựng lại một chút khi gõ, vì nó biến chuyện này từ một cảm giác bất an thành một việc có thật, một việc cần điều tra, không còn chỗ để tự trấn an rằng mình đang suy diễn quá.
Tôi mở hộp thoại nhắn tin với Bảo, gõ một dòng, xoá đi, gõ lại, xoá lần nữa. Cuối cùng tôi viết: "Mình cần nói chuyện trực tiếp, không phải qua tin nhắn nữa."
Ngón tay tôi dừng lại trên nút gửi một lúc lâu, không phải vì sợ anh không đồng ý, mà vì tôi không chắc mình đã sẵn sàng cho câu trả lời, dù nó là gì đi nữa. Nhưng cuối cùng tôi vẫn bấm gửi, vì ngồi im chờ đợi trong mơ hồ còn tệ hơn bất cứ sự thật nào có thể nghe được.
Anh trả lời gần như ngay lập tức, chỉ hai chữ: "Được, mai."
Tôi đặt điện thoại xuống, không tắt máy ngay, ngồi nhìn lại trang tính vừa lập thêm một lúc. Có điều gì đó vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề cùng lúc trong việc biến một nỗi sợ mơ hồ thành những dòng số liệu rõ ràng. Nhẹ nhõm vì tôi không còn phải tự hỏi liệu mình có đang tưởng tượng ra chuyện gì không. Nặng nề vì từ giờ, tôi không còn cách nào tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là một hiểu lầm sẽ tự tan biến nếu chờ đủ lâu.
Tôi tắt đèn bàn, nhưng chưa lên giường ngay, đứng một lúc ở cửa sổ gác lửng nhìn xuống con hẻm vắng người, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mấy bậc thềm ướt sương. Ngày mai gặp Bảo, tôi sẽ mang theo bảng số liệu này, và lần đầu tiên kể từ ngày chia tay, tôi không còn thấy mình đang đi hỏi một câu hỏi cảm tính, mà đang mang theo bằng chứng của một người làm nghề cẩn thận với chi tiết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →