Quán Lá Me chiều thứ Bảy đông khách hơn thường lệ, tôi phải đợi gần mười phút mới có bàn trống, đúng cái bàn sát ổ điện tôi hay ngồi làm việc, như thể quán cũng biết tôi cần một chỗ quen thuộc cho một cuộc gặp không hề quen thuộc chút nào.
Bảo tới sau tôi năm phút, mặc áo polo công ty tôi từng thấy anh mặc đi làm, tai nghe chống ồn quàng quanh cổ như mọi khi. Anh ngồi xuống, không chào hỏi nhiều, chỉ gật đầu, gọi một ly cà phê đen đá, giọng với nhân viên nghe gượng gạo hơn cách anh vẫn nói chuyện.
"Em gửi mấy cái ảnh chụp màn hình cho anh xem được không," anh nói, không nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi lấy điện thoại, mở thư mục "bằng chứng", đưa cho anh xem từng tấm một: dòng lịch sử trình duyệt bị đảo ngược thứ tự, bảng thời gian tôi lập tối qua, ảnh chụp hoá đơn cục sạc. Bảo cầm điện thoại tôi bằng hai tay, cúi đầu xem kỹ, ngón tay lướt qua từng tấm chậm rãi, không vội vàng như người đang cố diễn.
"Cái này..." anh dừng lại giữa câu, nhíu mày. "Anh không hiểu sao lại có kiểu này được. Trừ khi..."
"Trừ khi sao?" tôi hỏi, tim đập nhanh hơn.
Anh lắc đầu, đặt điện thoại xuống bàn, đẩy nhẹ về phía tôi. "Anh chưa chắc, để anh nghĩ thêm. Nhưng anh thề với em, không phải anh làm chuyện này."
Tôi nhìn anh, cố tìm trong ánh mắt một dấu hiệu nào đó để phân biệt giữa nói thật và nói dối, nhưng Bảo luôn có một tật xấu tôi từng biết từ lâu: anh chớp mắt liên tục và tránh nhìn thẳng bất cứ khi nào phải nói điều gì khó, dù đó là một lời nói dối hay một sự thật anh ngại thừa nhận. Hai năm yêu nhau, tôi chưa bao giờ học được cách phân biệt hai trường hợp đó chỉ bằng nhìn mặt anh, và tối nay cũng không khác gì.
"Em không trách anh," tôi nói, dù không chắc đó có phải lời nói thật lòng hoàn toàn hay không. "Em chỉ cần biết chuyện gì đang xảy ra."
Nhân viên quán mang tới hai ly nước, đặt xuống bàn không một tiếng động, rồi lùi đi ngay, như đã quen với việc nhiều cặp đôi ngồi đây trong những cuộc trò chuyện không dễ nghe. Tôi nhìn quanh quán một lượt, nhận ra vài khuôn mặt quen thuộc của những khách hàng hay ngồi đây làm việc buổi sáng, không ai để ý tới bàn chúng tôi, mỗi người chìm trong màn hình riêng của mình, một khung cảnh bình thường tới mức khiến câu chuyện của tôi và Bảo càng trở nên lạc lõng hơn giữa nó.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên ngồi ở chính quán này với Bảo, gần hai năm trước, khi anh dẫn tôi tới đây sau buổi hẹn thứ ba, nói đây là quán anh hay ngồi làm đồ án hồi còn đi học. Lúc đó tôi thấy cái ghế gỗ này êm, ánh đèn vàng này ấm, mọi thứ đều là dấu hiệu tốt. Giờ ngồi lại đúng chỗ đó, tôi thấy ghế vẫn êm, đèn vẫn vàng, chỉ có ý nghĩa của việc ngồi cạnh nhau đã đổi khác hoàn toàn.
Bảo im lặng một lúc, xoay ly cà phê trên bàn, đá va vào thành ly kêu lách cách. "Anh cũng đang thấy lạ. Mấy hôm nay anh cũng nhận được vài thông báo kỳ kỳ từ Khoá Đôi, mà anh cứ nghĩ tại công ty đang cập nhật hệ thống gì đó, không để ý lắm."
"Thông báo gì?"
Anh lấy điện thoại ra, mở app, lật qua vài màn hình, rồi quay máy cho tôi xem. Trên đó có một mục tôi chưa từng thấy, nằm ở góc dưới màn hình chính, nhỏ tới mức dễ bỏ qua nếu không chủ ý tìm:
Thời Gian Suy Nghĩ: còn 4 ngày.
Tôi nhìn dòng chữ đó, không hiểu nghĩa của nó, nhưng một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng, giống hệt cảm giác tôi có khi lần đầu thấy dòng "MacBook Air" xuất hiện trong danh sách thiết bị của mình.
"Cái này là gì vậy?" tôi hỏi, giọng khẽ hơn.
"Anh không biết," Bảo nói, và lần này tôi tin anh thật sự không biết, vì chính anh cũng đang nhìn màn hình với vẻ mặt bối rối không kém tôi. "Anh chưa bao giờ thấy mục này trước đây, mà anh làm ở đó gần bốn năm rồi."
Chúng tôi ngồi im, nhìn nhau qua màn hình điện thoại đặt giữa bàn, ly cà phê của anh tan gần hết đá, ly trà tắc của tôi cũng đã ấm lên. Ngoài cửa kính, phố Phan Xích Long lên đèn dần khi trời ngả tối, dòng xe cộ chảy qua thành một vệt sáng dài không dứt, và giữa tất cả những chuyển động đó, chỉ có chúng tôi ngồi bất động, nhìn vào một con số đang đếm ngược mà không ai trong hai người từng bấm nút bắt đầu.
"Mình cần tìm hiểu kỹ hơn về cái này," tôi nói, giọng cứng lại một chút để không nghe run. "Không thể cứ ngồi đoán mãi được."
Bảo gật đầu, gấp điện thoại lại, cất vào túi áo khoác. "Anh sẽ hỏi thử vài người, cẩn thận thôi. Em cũng đừng nói với ai ngoài Vy vội, chưa biết chuyện này lớn tới đâu."
Tôi đồng ý, dù trong lòng không chắc "cẩn thận" của Bảo và của tôi có cùng nghĩa hay không. Chúng tôi chia tay ở cửa quán, không hẹn ngày cụ thể, chỉ nói sẽ nhắn tin khi có gì mới, một cách kết thúc cuộc gặp còn ngượng ngùng hơn cả lúc bắt đầu, vì giờ đây cả hai đều mang theo một câu hỏi chung mà không ai muốn là người phải trả lời trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →