Chúng tôi chuyển từ quán cà phê về phòng trọ mới của Bảo, một căn phòng nhỏ trong hẻm gần đường Phạm Văn Đồng, đồ đạc vẫn còn ít, vài thùng carton chưa dỡ hết xếp ở góc tường, dấu hiệu của một người mới chuyển tới chưa đầy hai tháng. Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa duy nhất, anh ngồi bệt xuống sàn, cả hai cùng cúi xuống hai chiếc điện thoại đặt song song trên mặt bàn thấp.
"Mình thử vào sâu hơn coi," Bảo nói, ngón tay bấm vào dòng chữ "Thời Gian Suy Nghĩ" trên màn hình anh.
Một trang mới hiện ra, không nhiều thông tin, chỉ có đúng một đoạn văn ngắn, chữ nhỏ, nằm ở cuối trang sau khi cuộn qua vài mục cài đặt khác không liên quan:
Thời Gian Suy Nghĩ là khoảng thời gian Khoá Đôi dành cho bạn để cân nhắc trước khi dữ liệu được xoá vĩnh viễn. Trong thời gian này, Nhật Ký Chung vẫn có thể xem được bởi cả hai bên.
Tôi đọc lại đoạn đó ba lần, mỗi lần một cảm giác khác nhau chạy qua người: đầu tiên là nhẹ nhõm, vì cuối cùng cũng có một lời giải thích chính thức bằng chữ trắng đen, không còn là suy đoán. Sau đó là một cảm giác khó chịu, vì lời giải thích đó lại mơ hồ tới mức không nói được gì cụ thể, không nói rõ bao nhiêu ngày, không nói rõ ai quyết định con số đó, không nói rõ vì sao một tính năng quan trọng như vậy lại được giấu kỹ tới mức phải cuộn qua nhiều lớp cài đặt mới thấy.
"Vậy nghĩa là từ lúc mình bấm chia tay, còn có thêm một khoảng thời gian nữa mới thật sự xoá hết sao?" tôi hỏi.
"Chắc vậy," Bảo nói, giọng cũng không chắc chắn hơn tôi là bao. "Nhưng sao trước giờ anh chưa từng nghe ai trong công ty nhắc tới cái này. Anh làm bên thiết kế giao diện mà, mấy cái tính năng lớn vậy thường tụi anh phải biết trước."
Tôi nhìn quanh phòng, một tia nắng chiều cuối cùng lọt qua khe cửa sổ hẹp, chiếu lên mảng tường trống chưa kịp treo gì. Căn phòng này còn xa lạ với tôi, một không gian mới hoàn toàn không liên quan gì tới những kỷ niệm cũ, và có lẽ chính vì vậy tôi cảm thấy dễ nói chuyện hơn ở đây, không bị những đồ vật quen thuộc kéo cảm xúc đi lệch hướng.
Bảo lấy một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu ghi lại những gì chúng tôi vừa đọc được, nét chữ vuông vắn, gọn gàng, khác hẳn kiểu chữ nghiêng nghiêng anh dùng khi viết vào Nhật Ký Hai Đứa ngày trước. Tôi nhận ra mình đang so sánh hai nét chữ đó trong đầu, rồi tự hỏi vì sao một chi tiết nhỏ như vậy lại khiến tim mình nhói lên một chút.
"Để anh hỏi thử vài đứa bạn cùng team coi có biết gì không," anh nói, "nhưng phải hỏi khéo, không thì lộ ra là tụi mình đang điều tra chính công ty anh."
Tôi nhìn quanh phòng một lần nữa, chú ý tới một tấm ảnh nhỏ dán trên tường cạnh bàn làm việc của anh, ảnh chụp cả nhóm bạn thân thời cấp ba, nét mực đã hơi phai màu vì đã dán ở đó từ lâu, chuyển từ phòng cũ sang phòng mới. Tôi không nhận ra hết các gương mặt trong ảnh, chỉ nhớ mang máng Bảo từng nhắc tới vài cái tên trong những buổi tâm sự đầu tiên khi mới quen nhau, những câu chuyện thời niên thiếu tôi nghe rồi quên gần hết vì lúc đó chưa có lý do gì để nhớ kỹ.
"Nhóm bạn cấp ba của anh vẫn còn chơi với nhau không?" tôi hỏi, không hẳn có chủ đích gì, chỉ là một câu hỏi bâng quơ nảy ra từ tấm ảnh.
"Còn vài đứa," Bảo nói, mắt vẫn dán vào cuốn sổ đang ghi dở. "Cũng ít gặp hơn hồi trước rồi, ai cũng bận."
Tôi gật đầu, đúng lúc đó, màn hình điện thoại của Bảo tự động sáng lên, dòng chữ "còn 4 ngày" vừa đọc lúc nãy giờ đã đổi thành "còn 3 ngày", ngay trước mắt cả hai, không ai chạm vào máy.
Cả hai chúng tôi cùng im lặng nhìn con số vừa đổi. Không phải lỗi hiển thị, không phải cần tải lại trang. Nó chỉ đơn giản là tự đếm, đều đặn, không quan tâm chúng tôi có đang nhìn hay không, giống như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ở đâu đó trong hệ thống của một công ty mà một trong hai chúng tôi từng tin tưởng đủ để gửi gắm cả công việc lẫn tình yêu.
"Ba ngày nữa thì sao?" tôi hỏi khẽ.
Bảo không trả lời ngay. Anh gập cuốn sổ lại, nhìn tôi, rồi nhìn lại màn hình, như thể câu trả lời nằm đâu đó giữa hai thứ đó mà anh chưa tìm ra được.
"Chắc là hết thời hạn thì mọi thứ tự xoá," anh nói cuối cùng, giọng không chắc chắn lắm. "Nhưng anh không thích cái kiểu không ai giải thích rõ ràng này. Mình xài sản phẩm của công ty anh mà còn không hiểu nó vận hành sao, huống gì mấy triệu người dùng khác ngoài kia."
Tôi im lặng, nghĩ tới cặp đôi hàng xóm mới chuyển tới dãy trọ, tới hàng chục người bạn từng khoe huy hiệu phần trăm minh bạch trên story của họ, không ai trong số đó biết tới cụm từ "Thời Gian Suy Nghĩ" cho tới khi chính họ rơi vào đúng tình huống như tôi. Ý nghĩ đó khiến tôi thấy lạnh hơn cả cơn gió lùa qua khe cửa sổ hẹp của căn phòng nhỏ này.
Trước khi tôi ra về, Bảo tiễn tôi xuống tận đầu hẻm, cả hai không nói thêm gì nhiều, chỉ dặn nhau giữ liên lạc, báo tin ngay khi có gì mới. Tôi chạy xe về trong ánh đèn đường vàng vọt, đầu vẫn còn vang lên con số đang đếm ngược đó, như một nhịp tim lạ đang đập cùng lúc với nhịp tim của chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →