Trưa hôm sau, tôi vừa dắt xe vào hẻm thì nghe tiếng cô Sáu gọi với ra từ trong tiệm tạp hoá, giọng oang oang quen thuộc vang khắp cả dãy nhà trọ.
"Quỳnh ơi, lên đây ăn cơm với cô, bữa nay cô nấu dư, để không cũng phí."
Tôi định từ chối, nói mình ăn rồi, nhưng bụng lại réo lên đúng lúc đó, phản bội câu nói dối chưa kịp thốt ra. Tôi bước vào, ngồi xuống chiếc bàn nhựa thấp kê giữa mấy kệ hàng nước ngọt và thùng mì gói, nơi cô Sáu vẫn hay ăn cơm một mình giữa những giờ vắng khách.
Mâm cơm có canh chua cá lóc, đĩa rau muống xào, và một đĩa cá kho tộ còn bốc khói. Cô Sáu múc thêm một chén cơm đầy, đẩy về phía tôi trước khi tôi kịp nói gì.
"Dạo này con gầy đi thấy rõ luôn đó nghen," cô nói, mắt vẫn dán vào tờ báo cũ cô đang lật trang, không nhìn thẳng tôi. "Trời này nắng dữ, ăn uống phải đàng hoàng, chớ để bụng đói mà đi làm hoài, xót lắm."
"Dạ con vẫn ăn đủ mà cô," tôi nói, gắp một miếng cá kho, vị mặn ngọt quen thuộc lan trong miệng.
Cô Sáu không hỏi thêm, chỉ đưa cho tôi một trái ớt hiểm, nói "ăn cay cho ấm bụng", rồi chuyển sang kể chuyện thời tiết, chuyện mấy hôm nay Sài Gòn mưa trái mùa làm hàng hoá trong tiệm ẩm hết, phải bật quạt sấy suốt đêm. Câu chuyện trôi từ chuyện thời tiết sang chuyện thằng con trai cô làm việc ở Bình Dương, cả tháng mới về thăm một lần, mỗi lần về đều mang theo một bịch bánh pía làm quà, dù cô đã dặn bao nhiêu lần đừng mua nữa, nhà còn đầy.
"Hồi ông nhà cô còn sống," cô nói, giọng chậm lại một chút, "ổng cũng hay mua đồ ăn về dù cô nói đừng mua, ổng bảo mua cho vui, không phải vì thiếu. Sau này ổng mất rồi, cô mới hiểu, có khi người ta mua không phải vì mình cần, mà vì họ cần được thấy mình còn lo được cho ai đó."
Cô gấp tờ báo lại, đặt sang một bên, mắt nhìn ra khoảng sân trước tiệm nơi vài giọt mưa từ đêm qua vẫn còn đọng trên lá cây kiểng. "Cô ở một mình mười một năm rồi đó con. Lúc đầu cũng buồn dữ lắm, đêm nào cũng để đèn sáng cả phòng khách vì sợ vắng. Riết rồi quen, giờ tắt đèn tối thui cô vẫn ngủ ngon, có khi còn ngon hơn hồi có người nằm bên cạnh mà lòng cứ canh cánh không yên."
Tôi không hỏi thêm cô canh cánh điều gì hồi đó, chỉ lặng lẽ gắp thêm miếng rau, để câu chuyện của cô tự lắng xuống theo nhịp của nó, không vội vàng lái sang chuyện khác.
Tôi ngừng đũa, nhìn cô một lúc. Câu chuyện tưởng chừng không ăn nhập gì với chuyện của tôi, nhưng lại chạm vào đúng một góc tôi chưa kịp gọi tên: có lẽ Nhật Ký Hai Đứa với tôi cũng vậy, không hẳn là tôi cần đọc lại nó, mà là tôi cần được cảm thấy mình vẫn còn giữ được một phần nào đó, dù chỉ là một tài liệu cũ không ai còn viết thêm.
"Cô kể chuyện gì đâu không à," cô Sáu cười, xua tay, như nhận ra mình vừa nói hơi nhiều. "Ăn đi con, nguội hết bây giờ."
Chúng tôi ăn hết bữa cơm trong im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng cô hỏi vài câu vặt vãnh về giá vật liệu in ảnh, về chuyện mấy đứa hàng xóm mới chuyển tới có ồn không, những câu hỏi không liên quan gì tới chuyện Bảo, tới Khoá Đôi, tới bất cứ điều gì đang làm tôi mất ngủ mấy đêm nay. Và có lẽ chính vì không liên quan, bữa cơm đó lại là khoảng thời gian nhẹ nhõm nhất tôi có được trong cả tuần.
Ăn xong, cô Sáu đứng dậy dọn chén, không cho tôi phụ, chỉ đưa cho tôi một bịch chanh dây nhỏ, nói là hái được từ giàn sau nhà đứa cháu.
"Cầm về pha nước uống, chua chua ngọt ngọt cho tỉnh người," cô nói, rồi quay lưng ra quầy tiếp khách vừa ghé mua thẻ điện thoại, không chờ tôi cảm ơn, như thể việc cho đi với cô là chuyện hiển nhiên, không cần đáp lại bằng lời.
Tôi cầm bịch chanh dây lên gác, đặt lên bàn cạnh laptop, nhìn nó một lúc trước khi quay lại với công việc còn dang dở, lòng nhẹ hơn một chút so với lúc bước xuống cầu thang cách đây nửa tiếng.
Buổi chiều tôi ngồi chỉnh nốt bộ ảnh kỷ yếu còn dở, cắt chanh dây pha một ly nước để trên bàn, thỉnh thoảng nhấp một ngụm giữa lúc kéo thanh trượt màu sắc. Công việc trôi chảy hơn hẳn mấy ngày trước, có lẽ vì đầu óc tôi tạm được nghỉ ngơi sau bữa cơm và câu chuyện của cô Sáu, dù tôi biết ngày mai mọi lo lắng sẽ quay lại, chỉ là hôm nay tôi cho phép mình một buổi chiều không nghĩ tới chúng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →