Đêm đó tôi không ngủ được, dù bữa cơm với cô Sáu đã giúp tôi thấy dễ chịu hơn cả buổi chiều. Đến gần mười một giờ, tôi lại ngồi vào bàn, mở laptop, tay tự động gõ vào đường link quen thuộc trước khi kịp nghĩ mình đang làm gì.
Nhật Ký Hai Đứa hiện ra, vẫn với font chữ viết tay nghiêng nghiêng Bảo chọn từ ba năm trước. Tôi cuộn xuống, không tới đoạn cuối cùng ngay, mà dừng lại ở giữa tài liệu, một đoạn tôi viết vào dịp sinh nhật Bảo năm ngoái, kể lại chi tiết bữa tiệc nhỏ tôi tự tay chuẩn bị, cái bánh kem tôi làm hỏng lần đầu rồi làm lại lần hai mới thành công.
Tôi đọc lại đoạn đó, mỉm cười một mình trong căn phòng vắng, rồi tự nhủ trong đầu câu nói quen thuộc: tôi không lấy gì, tôi chỉ đọc.
Câu đó đã trở thành một phần phản xạ, giống như cách tôi tự động mở ba tab theo đúng thứ tự mỗi tối. Tôi không còn nhớ chính xác lần đầu tiên mình nghĩ ra câu đó là khi nào, chỉ biết nó luôn xuất hiện đúng lúc tôi cần một lý do để tiếp tục làm điều mình biết không nên làm.
Tôi nghĩ về cuộc điều tra đang tiến hành cùng Bảo, về cảm giác giận dữ khi biết có ai đó đang xem dữ liệu của mình mà mình không hề hay biết, không hề cho phép. Cảm giác đó thật, tôi không nghi ngờ gì về độ thật của nó. Nhưng có một góc rất nhỏ trong đầu tôi, một góc tôi chưa từng soi đèn vào, đang thì thầm một câu hỏi tôi cố lờ đi: nếu ai đó phát hiện tôi vẫn giữ quyền truy cập vào một tài liệu riêng của Bảo, đọc lại nó đều đặn suốt từ ngày chia tay, họ sẽ gọi hành vi đó là gì.
Tôi gạt câu hỏi đó sang một bên, như cách tôi vẫn làm mỗi lần nó xuất hiện. Khác nhau chứ, tôi tự nhủ. Tôi không sửa gì, không xoá gì, không đăng lên đâu cho ai xem. Tôi chỉ đọc, để nhớ, không phải để làm gì xấu.
Nhưng câu tự nhủ đó, đêm nay, nghe mỏng hơn mọi lần trước, như một tấm kính đã có vết nứt nhỏ mà tôi cố tình không nhìn tới.
Tôi thử nghĩ về việc này theo cách tôi vẫn nghĩ về công việc, tách bạch từng lớp như tách một tấm ảnh thành nhiều lớp chỉnh sửa riêng biệt. Lớp thứ nhất: tôi có quyền truy cập kỹ thuật vào tài liệu này, vì tôi chưa từng bị gỡ quyền chỉnh sửa. Lớp thứ hai: tôi có quyền đạo đức để dùng quyền truy cập đó hay không, đó lại là một câu hỏi khác hẳn, và tôi biết thừa câu trả lời nếu chịu nhìn thẳng vào nó. Tôi vẫn chưa chịu nhìn thẳng, đêm nay cũng vậy.
Có một khoảnh khắc, tôi định nhắn tin hỏi Vy xem về mặt pháp lý, việc tôi còn giữ quyền truy cập vào tài liệu này có phải là một dạng vi phạm hay không, dù tài liệu đó do chính hai người cùng tạo ra từ đầu, không thuộc riêng ai. Tôi gõ được nửa câu hỏi, rồi xoá đi, không gửi. Có những câu hỏi tôi chưa sẵn sàng nghe câu trả lời, kể cả từ người bạn thân nhất.
Tôi cuộn xuống cuối tài liệu, tới dòng chữ dang dở quen thuộc, Anh có muốn, con trỏ vẫn chớp đều đặn phía sau. Tôi đặt tay lên bàn phím, gõ thử một chữ, rồi xoá ngay, không để lại dấu vết nào trong lịch sử chỉnh sửa. Tôi chưa sẵn sàng viết tiếp câu đó, có lẽ vì viết tiếp đồng nghĩa với việc thừa nhận mình vẫn đang trò chuyện với một người đã không còn ở đây để nghe.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp độp trên mái tôn nhà bên cạnh, một cơn mưa trái mùa đến bất ngờ như cô Sáu vừa than trưa nay. Tôi ngồi nghe tiếng mưa một lúc, tay vẫn đặt trên bàn phím, màn hình laptop vẫn sáng, tài liệu vẫn mở, và tôi tự nhủ mai sẽ hỏi thẳng Bảo cho ra lẽ về "Thời Gian Suy Nghĩ", về cái đồng hồ đếm ngược kỳ lạ kia, về mọi thứ đang xảy ra ngoài ý muốn của cả hai.
Tôi tắt máy, đứng dậy đi ngủ. Nhưng trước khi rời khỏi bàn, tôi liếc lại màn hình một lần cuối, và nhận ra mình vẫn để tab đó mở, không đóng lại như tôi vẫn tưởng mình luôn làm mỗi đêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →