Bảo gọi video cho tôi lúc tám giờ sáng, sớm hơn bất kỳ lần nào anh từng chủ động liên lạc kể từ ngày chia tay. Tôi vừa dậy, tóc còn rối, vội bắt máy ngay khi thấy tên anh hiện lên màn hình.
"Em coi cái này," anh nói, không chào hỏi gì, giọng gấp gáp khác hẳn ngày thường. Anh xoay camera điện thoại về phía màn hình laptop, nơi một tài liệu nội bộ đang mở, chữ nhỏ, có logo công ty ở góc trên.
"Anh tìm được cái này trong thư viện tài liệu chung của công ty, phần dành cho nhân viên mới, chắc ít ai đọc kỹ lắm," anh nói. "Đọc đoạn anh khoanh đỏ đi."
Tôi ngồi dậy hẳn, tựa lưng vào thành giường, kéo chăn mỏng qua vai vì phòng còn se lạnh sau cơn mưa đêm qua. Tiếng cô Sáu dưới nhà đang mở cửa tiệm vọng lên, tiếng cửa cuốn kéo lên kêu rào rào, một âm thanh quen thuộc báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu, dù trong đầu tôi mọi thứ vẫn còn đứng yên ở khoảnh khắc nghe tên Bảo hiện lên màn hình.
Tôi ghé sát màn hình điện thoại, đọc dòng chữ được đánh dấu:
Tính năng Thời Gian Suy Nghĩ (Reflection Period) được triển khai từ năm 2021, áp dụng khi người dùng chọn chấm dứt liên kết trên Khoá Đôi. Trong 14 ngày kể từ thời điểm chấm dứt, Nhật Ký Chung vẫn hiển thị cho cả hai tài khoản liên quan, nhằm tạo cơ hội cân nhắc lại trước khi dữ liệu bị xoá vĩnh viễn. Đây là một trong những giá trị cốt lõi định hình sản phẩm ngay từ những ngày đầu.
Tôi đọc lại đoạn đó hai lần, cảm giác như một mảnh ghép lớn vừa khớp vào đúng chỗ, dù bức tranh tổng thể vẫn còn nhiều khoảng trống. Đây không phải lỗi. Đây không phải ngẫu nhiên. Đây là một tính năng có tên gọi hẳn hoi, được viết vào tài liệu đào tạo nhân viên mới, tồn tại từ năm năm trước, và không ai trong số chúng tôi từng biết tới nó cho tới tận bây giờ.
"Mười bốn ngày," tôi lặp lại, giọng khẽ. "Vậy hôm mình bấm chia tay tới giờ đã hơn hai tuần rồi mà."
"Ừ," Bảo nói, "anh cũng không hiểu vì sao đồng hồ đếm ngược trên máy anh vẫn còn chạy. Có thể có một mốc thời gian khác anh chưa hiểu hết, hoặc..." anh dừng lại, không nói tiếp phần "hoặc" đó.
Chúng tôi im lặng một lúc qua màn hình, cả hai cùng nhìn vào đoạn văn bản đó như thể nó có thể tự giải thích thêm nếu nhìn đủ lâu. Ngoài cửa sổ phòng tôi, nắng sáng đã lên cao, chiếu một vệt dài qua khe rèm, rọi thẳng vào màn hình laptop khiến tôi phải nghiêng người tránh chói.
"Vậy giờ mình biết được cái tên của nó rồi," tôi nói. "Nhưng vẫn chưa biết ai đang thật sự xem dữ liệu của mình trong khoảng thời gian này. Công ty à? Hay là..."
Tôi không nói hết câu, vì chính tôi cũng chưa nghĩ ra được ai khác có thể là "hay là".
Bảo im lặng khá lâu, đủ lâu để tôi nhận ra có điều gì đó đang chạy qua đầu anh mà anh chưa muốn nói ra ngay. Cuối cùng anh cất tiếng, giọng trầm hơn bình thường.
"Anh nghĩ anh biết công ty mình đang giấu cái gì đó," anh nói. "Không phải kiểu âm mưu lớn lao gì đâu, nhưng... có gì đó không đúng trong cách tính năng này được vận hành so với những gì viết trong tài liệu này. Để anh tìm hiểu thêm đã."
Anh không nói thêm gì nữa, dù tôi hỏi lại hai lần. Cuộc gọi kết thúc với một lời hứa sẽ gặp lại sớm, nhưng tôi ngồi lại rất lâu sau đó, nhìn màn hình đen của điện thoại, cảm giác vừa tìm được một câu trả lời, vừa mở ra thêm mười câu hỏi khác, mỗi câu đều nặng hơn câu trước.
Tôi đọc lại đoạn văn bản anh gửi thêm sau cuộc gọi, lưu nó vào thư mục "bằng chứng" bên cạnh những tấm ảnh chụp màn hình khác. Nhìn cả thư mục giờ đã dày lên đáng kể chỉ sau hai tuần, tôi nhận ra mình đang xây dựng một hồ sơ, giống hệt cách một biên tập viên ảnh xây dựng bộ sưu tập tham chiếu trước khi bắt tay vào một dự án lớn. Chỉ khác là lần này, dự án không phải một bộ ảnh cưới, mà là chính cuộc đời riêng tư của tôi, đang bị ai đó lật xem từng trang mà tôi không hề được hỏi ý kiến.
Buổi sáng hôm đó tôi không làm được việc gì khác, chỉ ngồi mở đi mở lại tài liệu công ty Bảo gửi, đọc từng câu chữ như tìm kiếm một ẩn ý còn giấu kín, cho tới khi nắng ngoài cửa sổ đã lên tới đỉnh đầu mà tôi vẫn chưa rời khỏi bàn làm việc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →