Toà nhà văn phòng Khoá Đôi nằm trong khu Công nghệ cao, cách trung tâm thành phố gần một tiếng chạy xe, một khối kính xanh cao mười mấy tầng đứng giữa những khu đất còn đang xây dở dang xung quanh. Bảo hẹn tôi ở một quán nước nhỏ đối diện, nơi có thể nhìn thẳng sang cổng ra vào toà nhà, nói đây là chỗ anh vẫn ngồi giải lao giữa giờ làm.
"Anh Thành sắp tới rồi," Bảo nói, mắt liên tục liếc về phía cổng. "Ảnh là người sáng lập ra công ty, giờ làm Giám đốc Sản phẩm. Anh quen ảnh từ hồi mới vào làm, ảnh dễ nói chuyện hơn mấy sếp khác."
Tôi gật đầu, tay siết chặt ly nước cam trước mặt, cố giữ bình tĩnh. Đây là lần đầu tiên tôi sắp gặp một người thật sự có liên quan trực tiếp tới hệ thống đang khiến tôi mất ngủ suốt hai tuần qua, không còn là những dòng chữ trên màn hình hay những giả thuyết tôi và Bảo tự đặt ra cho nhau.
Nguyễn Chí Thành bước vào quán đúng giờ hẹn, dáng người gầy, mặc áo sơ mi trắng đơn giản, không có gì giống hình dung của tôi về một người sáng lập công ty công nghệ. Ông ngồi xuống, gọi một ly trà đá, chào tôi bằng một cái gật đầu nhẹ, ánh mắt điềm tĩnh nhưng có gì đó dè chừng.
Tôi để ý ông ngồi quay lưng ra cửa, đối diện trực tiếp với lối vào toà nhà công ty bên kia đường, như thể muốn nhìn thấy trước ai đang bước ra bước vào. Tay ông đặt trên bàn không yên, thỉnh thoảng gõ nhẹ ba ngón lên mặt gỗ, một cử chỉ nhỏ khiến tôi bất giác nhớ tới thói quen gõ ba nhịp của chính mình mỗi khi lo lắng, dù chắc hai người có lý do hoàn toàn khác nhau cho cùng một động tác.
"Bảo nói em có vài câu hỏi về sản phẩm bên anh," Thành nói, giọng chậm rãi.
Tôi kể lại ngắn gọn những gì đã xảy ra, cố không để giọng mình run. Thành nghe, không ngắt lời, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng ánh mắt ông không có vẻ ngạc nhiên như tôi mong đợi, giống như ông đã từng nghe những câu chuyện tương tự trước đây.
"Thời Gian Suy Nghĩ là một tính năng anh tự tay viết," Thành nói khi tôi kể xong, giọng vẫn đều đều. "Anh có lý do cá nhân khi làm tính năng đó."
"Lý do gì ạ?" tôi hỏi ngay, không kiềm được sự tò mò.
Thành im lặng một lúc, xoay ly trà đá trên bàn, nhìn ra ngoài cửa kính về phía toà nhà công ty mình. "Chuyện dài lắm, để lúc khác anh kể kỹ hơn. Giờ anh chỉ có thể nói với em thế này: tính năng đó không sinh ra để làm hại ai. Nhưng cái cách nó đang được vận hành bây giờ, anh không dám chắc còn giống với ý định ban đầu của anh nữa."
Bảo nhìn tôi, rồi nhìn Thành, không nói gì, có vẻ như anh cũng đang cố hiểu ẩn ý trong câu nói đó không kém gì tôi.
"Vậy ai đang thay đổi cách nó vận hành ạ?" tôi hỏi tiếp.
Thành lắc đầu nhẹ. "Anh chưa muốn nói tên ai lúc này, vì anh cũng chưa có đủ bằng chứng cụ thể, chỉ có linh cảm và vài con số anh đọc được trong báo cáo nội bộ. Nói bừa ra bây giờ không công bằng cho ai cả."
Ông lấy trong túi áo ra một tấm danh thiếp cũ, cạnh đã sờn, đưa cho tôi thay vì đưa cho Bảo, một chi tiết khiến tôi hơi bất ngờ. "Có gì cứ nhắn anh qua số này, đừng qua kênh công ty. Anh không muốn mọi thứ đi qua hệ thống ghi âm cuộc gọi hay lưu tin nhắn nội bộ."
Tôi cầm tấm danh thiếp, cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong lời dặn đó, kỳ lạ tới mức khiến tôi vừa muốn tin ông vừa muốn cảnh giác hơn với chính ông.
"Anh vẫn đang làm ở đó mà," tôi nói, không kìm được. "Sao anh phải tránh kênh chính thức của công ty mình?"
Thành nhìn tôi một lúc lâu, rồi mỉm cười, một nụ cười không có gì vui vẻ trong đó. "Vì công ty bây giờ không còn hoàn toàn là công ty anh gây dựng nữa, em à. Anh vẫn ở đó, nhưng không còn là người quyết định mọi thứ."
Ông đứng dậy, để lại tiền trên bàn trước khi tôi kịp giành trả, chào cả hai chúng tôi rồi đi thẳng về phía toà nhà kính xanh bên kia đường, dáng đi nhanh, không ngoái lại, để lại tôi và Bảo ngồi im với hai câu hỏi lớn hơn cả những câu chúng tôi từng có trước khi gặp ông.
Tôi cầm tấm danh thiếp lật qua lật lại, chỉ có tên, một số điện thoại, không có chức danh, không có logo công ty, như một tấm thiếp được in từ rất lâu, trước khi Khoá Đôi trở thành cái tên hiện lên trên hàng triệu điện thoại. Bảo nhìn theo bóng Thành khuất sau cánh cửa xoay của toà nhà, thở dài, gọi thêm một ly cà phê nữa dù ly cũ vẫn còn nguyên đá chưa tan hết.
"Anh chưa bao giờ thấy ảnh nói kiểu này," Bảo nói, giọng trầm xuống. "Bình thường ảnh vui tính lắm, hay đùa với nhân viên mới. Hôm nay ảnh khác hẳn."
Tôi gật đầu, cất tấm danh thiếp vào ví, cẩn thận như cất một vật gì đó dễ vỡ. Trên đường về, tôi không nói nhiều, đầu óc vẫn còn xoay quanh câu nói cuối cùng của Thành, về việc công ty không còn hoàn toàn là công ty ông gây dựng, một câu nói nghe vừa như lời cảnh báo, vừa như một lời thú nhận bất lực.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →