🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó tôi về phòng sớm hơn thường lệ, không còn tâm trạng nào để làm việc sau cuộc gặp với Thành. Tôi nằm dài trên giường, mở điện thoại lướt Facebook, không tìm gì cụ thể, chỉ muốn để đầu óc trôi theo những nội dung vô thưởng vô phạt, ảnh mèo, video nấu ăn, quảng cáo mỹ phẩm, bất cứ thứ gì không liên quan tới Khoá Đôi hay Thời Gian Suy Nghĩ.

Giữa dòng lướt đó, một bài đăng từ trang tôi không nhớ đã từng theo dõi hiện lên trên newsfeed, có lẽ vì một người bạn nào đó vừa bình luận vào. Trang có tên "Chuyện Xóm Mình", ảnh đại diện là một hình vẽ ngôi nhà nhỏ đơn giản, khoảng ba mươi lăm nghìn lượt theo dõi theo con số hiển thị bên dưới tên trang.

Tôi định lướt qua, nhưng dòng chữ mở đầu bài đăng khiến ngón tay tôi khựng lại giữa chừng:

Chuyện một cặp đôi ở khu trọ Gò Vấp, cùng cài chung một app "để chứng minh không giấu gì nhau", tới lúc chia tay mới biết cái app đó không cho phép ai rời khỏi nó dễ dàng như họ tưởng.

Tôi ngồi bật dậy, đọc tiếp cả bài đăng, tay run nhẹ. Bài viết không nêu tên cụ thể, thay bằng "cô gái" và "anh chàng", nhưng chi tiết trong đó khớp tới mức khiến tôi lạnh sống lưng: một chiếc MacBook lạ trong danh sách đăng nhập, một đơn hàng giao nhầm địa chỉ, một tính năng "đếm ngày" bí ẩn không ai giải thích được. Người viết mô tả từng chi tiết với giọng văn tưng tửng, pha chút hài hước, như đang kể một câu chuyện phiếm thú vị cho người đọc giải trí, không phải như đang kể về nỗi sợ hãi thật của một người đang sống.

Tôi cuộn xuống phần bình luận, hàng trăm lượt bình luận đủ loại: người đoán già đoán non đây là ai, người kể lại chuyện tương tự của chính họ, người chỉ để lại biểu tượng cảm xúc cười. Giữa đống bình luận đó, một cái tên tôi không nhận ra để lại đúng một biểu tượng mặt cười, không kèm chữ nào, mà không hiểu sao tôi cứ có cảm giác người đó biết rõ đây là chuyện thật, không phải hư cấu.

Tôi bấm vào trang cá nhân của người bình luận đó, một tài khoản gần như trống trơn, không ảnh đại diện rõ mặt, không bài đăng công khai, chỉ có vài lượt thích ở những trang bán hàng linh tinh. Một tài khoản như hàng nghìn tài khoản khác trên mạng, không có gì để lần theo, và tôi đóng lại trang đó với cảm giác thất vọng nhiều hơn tôi tưởng.

Tôi đọc lại phần giới thiệu của trang "Chuyện Xóm Mình", chỉ có một dòng ngắn: "Chuyện phố phường, kể cho vui, đọc rồi bỏ qua." Không có tên người quản trị, không có thông tin liên hệ, chỉ có một nút gửi tin nhắn dẫn tới hộp thư Messenger ẩn danh của trang. Tôi thử gõ vào đó một tin nhắn ngắn, hỏi thẳng người viết bài đăng lấy thông tin từ đâu, rồi lại xoá đi trước khi gửi, sợ rằng làm vậy sẽ khiến người đó cảnh giác và xoá sạch dấu vết trước khi tôi kịp tìm ra họ là ai.

Tôi chụp lại toàn bộ bài đăng, phần bình luận, lưu vào thư mục "bằng chứng" đang dày lên từng ngày. Tay tôi lạnh toát, không phải vì sợ ai đó biết chuyện của mình, mà vì nhận ra mối đe doạ này không còn là một thứ trừu tượng nằm trong hệ thống máy chủ nào đó nữa. Có ai đó, một con người thật, đang ngồi gõ ra từng câu chữ kể lại chuyện của tôi cho hàng chục nghìn người lạ đọc, và người đó biết đủ chi tiết để kể đúng, đủ để không ai trong số hàng chục nghìn người kia nghi ngờ đây chỉ là một câu chuyện bịa.

Tôi định gọi cho Bảo ngay lúc đó, nhưng lại thôi, sợ giọng mình sẽ run tới mức không nói được câu nào rõ ràng. Tôi ngồi im trên giường một lúc lâu, điện thoại vẫn sáng trong tay, ánh sáng xanh chiếu lên trần nhà một quầng mờ.

Tôi nghĩ tới tất cả những người từng đọc bài đăng đó trong vài tiếng nó đã lên, hàng trăm lượt thích, hàng chục lượt chia sẻ. Có thể trong số đó có cả người tôi quen biết, người từng chụp ảnh cưới với tôi, người từng ngồi ăn cơm cùng bàn ở một đám tiệc nào đó, đọc lướt qua rồi cười khẩy rồi quên ngay, không hề biết mình vừa cười trước nỗi bất an có thật của một người họ từng gặp mặt.

Tôi đóng ứng dụng lại, cất điện thoại vào ngăn kéo thay vì để trên bàn như mọi khi, một hành động vô nghĩa về mặt thực tế nhưng khiến tôi thấy dễ chịu hơn một chút, như thể cất được cái màn hình đó đi cũng là cất được phần nào cảm giác bị nhìn thấy. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ trong hẻm đã thưa dần theo giờ khuya, để lại tôi một mình với cảm giác mình đang bị theo dõi bởi một đám đông vô danh, những người đang cười trước những gì mình chưa từng biết là đã bị kể ra.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →