Sáng hôm sau, tôi gọi video cho Vy ngay khi vừa mở mắt, không kịp đánh răng, kể lại toàn bộ bài đăng tôi đọc được đêm qua. Vy nghe xong, im lặng một lúc, rồi bảo tôi gửi ngay ảnh chụp màn hình qua tin nhắn để cô đọc kỹ.
Nửa tiếng sau, Vy tới thẳng phòng trọ tôi, mang theo hai ổ bánh mì mua vội ở đầu hẻm, đặt lên bàn mà không ai trong hai đứa động đũa tới, mắt chỉ dán vào màn hình điện thoại tôi đưa cho.
Tóc Vy còn ướt, có lẽ cô vừa tắm xong đã vội chạy sang ngay khi đọc tin nhắn tôi gửi, không kịp sấy khô. Cô ngồi xuống mép giường, gõ liên tục vào điện thoại của chính mình, mở song song vài trang khác nhau, thỉnh thoảng lẩm bẩm một mình những cụm từ tôi không nghe rõ, một thói quen cô vẫn có mỗi khi tập trung cao độ vào việc gì đó, từ hồi còn học chung đại học.
"Đọc kỹ cái đoạn này nè," Vy nói, chỉ vào một câu trong bài đăng, "chi tiết về cái đơn hàng giao nhầm, đúng y chang những gì mày kể tao hôm bữa, kể cả cái chi tiết thẻ ngân hàng cũ. Chuyện này không phải kiểu công ty tự động gửi thông báo hàng loạt được đâu."
"Ý mày là sao?" tôi hỏi.
"Ý tao là một cái hệ thống máy móc không viết văn kể chuyện kiểu này được," Vy nói, giọng chắc chắn. "Cái giọng văn này, cách chọn chi tiết để kể, cách chêm mấy câu đùa vào, đây là người thật đang viết, và người đó phải biết chi tiết cụ thể của đúng chuyện mày, không phải đoán mò hay tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau."
Tôi ngồi im, để câu nói đó thấm vào đầu. Từ khi mọi chuyện bắt đầu, tôi luôn nghĩ về mối đe doạ này như một thứ gì đó trừu tượng, một lỗi hệ thống, một tính năng công ty thiết kế sai, một khối kỹ thuật vô danh không có gương mặt cụ thể. Giờ nghe Vy nói, tôi buộc phải chấp nhận một khả năng đáng sợ hơn nhiều: có một con người cụ thể, có thể là ai đó tôi từng gặp, đang chủ động theo dõi đời sống riêng tư của tôi và viết lại nó để mua vui cho người khác.
"Vậy là không phải công ty," tôi nói, giọng khẽ.
"Chưa chắc hoàn toàn không phải," Vy nói, "nhưng có thêm một lớp nữa, một người cụ thể đang khai thác cái lỗ hổng đó, dù lỗ hổng ban đầu là do công ty tạo ra. Hai chuyện khác nhau, mày phải tách bạch ra mới tìm được đúng hướng."
Tôi mở lại danh sách bạn chung giữa tôi và Bảo trên Facebook, cuộn qua từng cái tên, hơn một trăm người, đồng nghiệp cũ, bạn học đại học, bạn học cấp ba của Bảo tôi chỉ biết mặt qua vài lần gặp, họ hàng xa. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người trong danh sách này đang theo dõi trang "Chuyện Xóm Mình" mỗi ngày mà không hề biết câu chuyện họ đang đọc là về chính người quen của họ.
Vy lấy sổ tay ra, bắt đầu viết một vài cái tên lên trang giấy, dựa theo những gì tôi kể về nhóm bạn thân của Bảo, những người có khả năng biết đủ chi tiết đời tư để viết ra một bài đăng chính xác tới mức đó. Cô viết được vài dòng, dừng lại, gạch một cái tên vừa viết, lắc đầu.
"Chắc không phải đâu," cô nói, giọng như đang tự nói với chính mình hơn là nói với tôi, "thôi bỏ qua, chưa có gì chắc chắn cả, đừng vội nghi oan cho ai."
Tôi không hỏi cô vừa gạch tên ai, phần vì tôn trọng sự thận trọng của Vy, phần vì trong lòng tôi cũng đang có một danh sách riêng, ngắn hơn, và tôi chưa sẵn sàng nói to bất kỳ cái tên nào trong đó ra, sợ rằng chỉ cần gọi tên, nó sẽ trở thành sự thật.
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, cuối cùng cũng ăn hết hai ổ bánh mì đã nguội, bàn tay Vy vẫn không rời điện thoại, thỉnh thoảng đọc to một dòng bình luận nào đó dưới bài đăng "Chuyện Xóm Mình", cố tìm thêm manh mối trong hàng trăm câu trả lời của người lạ. Không có gì mới thêm được tìm ra trong buổi sáng đó, chỉ có thêm vài cái tên bị gạch đi trong cuốn sổ của Vy, và một cảm giác bất lực đang lớn dần trong tôi, khi nhận ra mối đe doạ này có thể là bất kỳ ai, và cũng có thể chẳng là ai trong số những cái tên tôi từng nghĩ tới.
Trước khi ra về, Vy nắm tay tôi, dặn dò đừng đăng gì lên mạng liên quan tới chuyện này, đừng phản hồi trực tiếp bài đăng, chỉ âm thầm thu thập bằng chứng và chờ thời điểm phù hợp. Tôi gật đầu, tiễn cô ra tới đầu cầu thang, rồi quay lại phòng, ngồi xuống, mở lại thư mục "bằng chứng" đang dày lên từng ngày, giờ đã có thêm một mục mới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →