🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều hôm đó tôi vừa xách đồ đi chợ về, còn đang lúi húi tìm chìa khoá trong túi thì nghe tiếng cười đùa vọng ra từ phòng đầu hành lang, phòng mới có người dọn vào ở tuần trước. Một cặp đôi trẻ, có lẽ chỉ mới đôi mươi, đang đứng trước cửa phòng, cả hai cùng chụm đầu vào một chiếc điện thoại, cười khúc khích.

"Chị Quỳnh ơi," cô gái gọi khi thấy tôi đi ngang, giọng vui vẻ, "chị coi nè, tụi em mới cài cái app này, hay lắm luôn."

Tôi bước lại gần, nhìn màn hình điện thoại cô đưa ra. Trên đó là giao diện quen thuộc tôi nhận ra ngay, biểu tượng ổ khoá đôi màu hồng nhạt, và một huy hiệu tròn hiện số phần trăm to đùng ở giữa màn hình.

% Minh Bạch: 100%

"Tụi em share hết luôn á chị, mật khẩu Gmail, Facebook, cả app ngân hàng luôn," chàng trai nói, giọng đầy tự hào, tay khoác vai bạn gái. "Ai cũng nói cặp nào xài cái này mà đạt trăm phần trăm là chắc chắn bền lâu."

"Tụi em mới yêu được bốn tháng thôi, mà nhóm bạn em đứa nào cũng xài rồi," cô gái nói thêm, giọng háo hức không kém. "Chị có xài app này không vậy, bạn trai chị chắc cũng thích lắm luôn đó."

Câu hỏi đó khiến tôi khựng lại nửa giây, không biết nên trả lời sao cho gọn mà không phải giải thích cả một câu chuyện dài. "Chị... cũng có biết qua," tôi nói, cố giữ giọng bình thường, "nhưng giờ chị bận lắm, thôi để hai em vui vẻ nha."

Tôi mỉm cười gượng gạo, gật đầu, không biết nên nói gì. Có một phần trong tôi muốn kéo họ ra một góc, kể cho họ nghe về "Thời Gian Suy Nghĩ", về cái đồng hồ đếm ngược không ai bấm nút bắt đầu, về trang "Chuyện Xóm Mình" đang kể lại đời tư của người khác cho hàng chục nghìn người đọc mua vui. Nhưng tôi lại không nói gì, chỉ khen huy hiệu của họ đẹp, chúc họ hạnh phúc, rồi tìm cớ đi lên phòng.

Có lẽ vì tôi không biết bắt đầu từ đâu để giải thích một chuyện phức tạp như vậy cho hai người đang tràn đầy hạnh phúc. Có lẽ vì tôi sợ họ sẽ nhìn tôi như một người vừa chia tay đang ganh tị với hạnh phúc của người khác, một cách nhìn không sai hoàn toàn, dù không phải toàn bộ sự thật. Hoặc có lẽ, sâu hơn cả hai lý do đó, tôi không muốn là người dập tắt cái cảm giác an toàn giả tạo mà chính tôi từng có, từng tin tưởng tuyệt đối, trước khi mọi thứ vỡ ra.

Lên tới phòng, tôi ngồi xuống bàn, cầm điện thoại lên định kiểm tra tin nhắn, nhưng ánh mắt lại dừng ở góc màn hình, nơi icon app Khoá Đôi vẫn còn nằm đó, giữa những icon khác tôi dùng hằng ngày. Tôi đã bấm "Chia Tay" từ ba tuần trước. Tôi đã đổi mật khẩu, gỡ khỏi gói gia đình, đăng xuất những thiết bị lạ hết lần này tới lần khác. Nhưng tôi chưa từng gỡ hẳn cái app đó khỏi điện thoại mình.

Tôi ngồi nhìn cái icon đó một lúc lâu, ngón tay đặt lên nó nhưng không nhấn giữ để xoá. Một phần lý do tôi biết rõ: tôi cần giữ nó lại để tiếp tục theo dõi đồng hồ đếm ngược, để có bằng chứng cho cuộc điều tra đang tiến hành. Nhưng có một phần khác, nhỏ hơn, tôi không muốn thừa nhận: giống hệt lý do tôi chưa từng xoá "Nhật Ký Hai Đứa", một phần trong tôi vẫn chưa sẵn sàng cắt đứt hoàn toàn, dù chính tôi là người đang đi tìm cách chứng minh mình muốn cắt đứt hơn ai hết.

Tôi bỏ điện thoại xuống, không xoá gì cả, tự nhủ để sau, khi mọi chuyện rõ ràng hơn. Một lý do nghe hợp lý, và cũng là một lý do tôi đã dùng quá nhiều lần trong ba tuần qua.

Tôi ngồi vào bàn, cố quay lại với công việc chỉnh ảnh còn dang dở, nhưng tay không tập trung được, kéo thanh trượt độ sáng lên xuống vài lần mà không nhìn thấy sự khác biệt nào rõ rệt trên màn hình. Tiếng cười của cặp đôi hàng xóm vẫn còn vọng lên qua sàn gỗ mỏng, họ đang bàn nhau xem tối nay ăn gì, một cuộc trò chuyện bình thường tới mức khiến tôi thấy ganh tị, không phải vì tôi muốn có lại Bảo, mà vì tôi muốn có lại cái cảm giác một buổi tối bình thường không phải nghĩ ngợi gì.

Tôi tắt đèn bàn sớm hơn thường lệ, nằm xuống giường, nghe tiếng hai người hàng xóm cười đùa qua vài lớp tường mỏng, rồi tự hỏi bao lâu nữa họ sẽ tự tìm ra sự thật về cái huy hiệu trăm phần trăm đó, hay liệu có bao giờ họ tìm ra hay không, hay sẽ sống trọn vẹn cả mối quan hệ mà không bao giờ chạm tới cái lỗ hổng đang nằm chờ sẵn, giống như tôi từng sống trọn hai năm yêu Bảo mà không hề biết.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →