🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại tôi reo lúc chín giờ tối, tên Bảo hiện trên màn hình kèm cuộc gọi video, một điều anh hiếm khi làm vào giờ này. Tôi bắt máy ngay, thấy gương mặt anh hiện lên trong ánh sáng xanh nhạt của màn hình laptop, vẻ căng thẳng rõ rệt.

"Em coi cái này," anh nói, không chào hỏi, giọng gấp gáp. Anh xoay camera về phía màn hình, nơi một tài liệu nội bộ khác đang mở, lần này trông chính thức hơn, có con dấu số hiệu văn bản ở góc trên.

"Đây là báo cáo tăng trưởng quý hai năm ngoái, anh tìm được trong thư mục chia sẻ của phòng sản phẩm, chắc ai đó quên chỉnh quyền truy cập," Bảo nói. "Đọc đoạn cuối đi."

Tôi nheo mắt đọc dòng chữ nhỏ trên màn hình mờ qua camera, phải nhờ Bảo phóng to thêm mới đọc rõ:

Quyết định mở rộng Thời Gian Suy Nghĩ từ 7 lên 14 ngày, ký duyệt bởi Trần Băng Châu, Giám đốc điều hành, có hiệu lực từ quý ba. Dự kiến tác động tích cực tới tỷ lệ người dùng quay lại ứng dụng sau khi chấm dứt liên kết.

Tôi đọc lại tên đó, Trần Băng Châu, một cái tên tôi chưa từng nghe tới trước đây, giờ hiện ra như một mảnh ghép mới trong bức tranh đang dần rõ hình.

"Bà này là ai?" tôi hỏi.

"CEO công ty anh, lên từ năm 2023, sau khi công ty gọi vốn vòng lớn," Bảo nói. "Anh Thành lúc đó từ CEO xuống làm Giám đốc Sản phẩm. Anh không nghĩ tới việc chính bà Châu là người ký cái quyết định này, tưởng đây chỉ là một thay đổi kỹ thuật bình thường trong hệ thống."

"Anh có gặp bà đó bao giờ chưa?"

"Vài lần trong mấy buổi họp toàn công ty thôi, không nói chuyện riêng bao giờ," Bảo nói, giọng chậm lại như đang cố nhớ lại từng chi tiết. "Bà ấy hay nói về mấy con số tăng trưởng trong các buổi họp đó, giọng rất tự tin, kiểu người luôn biết chính xác mình đang làm gì. Anh không nghĩ bà ấy là kiểu người cố ý làm hại ai, nhưng giờ đọc cái báo cáo này, anh thấy sợ hơn là ghét, vì nó cho thấy người ta có thể quyết định những chuyện ảnh hưởng tới đời sống riêng tư của hàng nghìn người chỉ bằng một con số phần trăm trên một trang báo cáo."

Tôi nhìn lại đoạn văn bản, đọc kỹ cụm từ "tác động tích cực tới tỷ lệ người dùng quay lại". Không có gì trong đó nói về việc bảo vệ người dùng, không có gì nói về ý nghĩa cảm xúc của một khoảng đệm trước quyết định không thể đảo ngược. Chỉ có một con số, một chỉ tiêu, một thứ được đo bằng tỷ lệ phần trăm quay lại app.

"Vậy là công ty biết rõ mở rộng thời gian này sẽ khiến người ta quay lại app nhiều hơn," tôi nói, giọng lạnh dần. "Không phải để giúp người ta suy nghĩ, mà để giữ chân người ta."

Bảo im lặng, không phản bác câu đó, một sự im lặng nói lên nhiều hơn bất kỳ lời giải thích nào anh có thể đưa ra lúc này.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên một thông báo khác, tôi liếc nhìn màn hình, thấy dòng chữ quen thuộc của app Khoá Đôi hiện lên góc trên:

KHOÁ ĐÔI

Còn Thương Không đã sẵn sàng cho tài khoản của bạn.

Tôi đọc lại dòng chữ đó hai lần, chưa từng nghe tới cái tên này trước đây. "Còn Thương Không" là gì? Tôi chụp lại màn hình, gửi ngay cho Bảo qua tin nhắn, hỏi anh có biết đây là tính năng gì không.

Anh nhìn vào điện thoại của chính mình, gõ thử tìm kiếm trong tài liệu công ty, gương mặt anh chậm rãi biến sắc qua màn hình cuộc gọi video.

"Anh chưa từng nghe tới cái tên này," anh nói, giọng nhỏ hẳn. "Nhưng nghe cái tên thôi đã thấy không ổn rồi."

Chúng tôi ngồi im lặng qua màn hình một lúc lâu, cả hai cùng nhìn vào dòng thông báo ngắn gọn đó, như thể nó vừa mở ra một cánh cửa mới mà không ai trong hai người sẵn sàng bước qua ngay lúc này.

"Để mai anh vào công ty hỏi thử coi tính năng này thuộc phòng ban nào phụ trách," Bảo nói cuối cùng, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Nhưng chắc anh phải hỏi vòng vo, không thể hỏi thẳng được, sợ lộ ra mình đang tìm hiểu vì lý do cá nhân."

Tôi gật đầu, dù trong lòng thấy lo cho anh nhiều hơn là lo cho chính mình lúc này. Nếu công ty phát hiện một nhân viên đang âm thầm điều tra chính chính sách nội bộ của mình, tôi không chắc điều gì sẽ xảy ra với công việc của anh, công việc anh vẫn luôn tự hào, vẫn luôn kể cho tôi nghe với ánh mắt sáng lên mỗi khi nhắc tới một dự án mới.

"Anh cẩn thận nha," tôi nói, giọng nhỏ hẳn.

"Ừ, em cũng vậy," anh đáp, rồi cả hai cùng im lặng thêm vài giây trước khi cúp máy, không ai nói thêm được gì, như thể mọi từ ngữ lúc này đều quá nhẹ so với sức nặng của những gì vừa được phát hiện.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →