🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thành nhắn tin cho tôi qua số điện thoại trên tấm danh thiếp, hẹn gặp riêng vào sáng thứ Bảy, một quán nước vắng cách văn phòng công ty vài dãy nhà, nơi ông nói ít nhân viên nào ghé qua vì đường xa hơn. Tôi tới sớm, ngồi đợi, quan sát quán nhỏ chỉ có vài bộ bàn ghế nhựa kê dưới một tán cây bàng lớn, chủ quán là một ông cụ pha trà đá theo kiểu cũ, không dùng máy pha nào.

Thành tới đúng giờ, ngồi xuống, gọi một ly cà phê đen không đường, tay xoay chiếc ly nhựa một lúc trước khi mở lời, như đang chọn lựa nên bắt đầu từ đâu.

Quán vắng tới mức chỉ có tiếng chim hót trên tán bàng và tiếng radio cũ ông chủ quán mở nho nhỏ ở góc trong, phát một chương trình cải lương buổi sáng. Thành nhìn quanh một lượt, như để chắc chắn không có ai quen biết ngồi gần, rồi mới thật sự thả lỏng vai, tựa lưng vào ghế.

"Năm 2020, bố mẹ anh ly hôn," ông nói, giọng đều đều, mắt nhìn xuống mặt bàn. "Không phải kiểu ly hôn êm đẹp. Đêm cuối cùng trước khi bố anh dọn đi, hai người cãi nhau rất lớn, và trong cơn giận, bố anh xoá sạch tài khoản Google Photos gia đình, tài khoản lưu toàn bộ ảnh mười hai năm, từ hồi anh còn nhỏ tới lúc anh vào đại học. Không có bản sao lưu nào khác."

Tôi ngồi im, không dám ngắt lời, chỉ lắng nghe.

"Lúc đó anh đang học năm cuối đại học, ngành khoa học máy tính," Thành kể tiếp. "Anh nhớ mình đã ngồi khóc suốt cả một buổi tối khi phát hiện ra, không phải vì tiếc mấy tấm ảnh, mà vì nhận ra một quyết định trong cơn giận có thể xoá sạch cả một phần ký ức của người khác, những người không liên quan gì tới cơn giận đó, như em gái anh, lúc đó mới học cấp hai."

Ông dừng lại, uống một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm về phía con đường vắng ngoài quán. "Anh bắt đầu viết Khoá Đôi từ đó. Không phải để làm một app hẹn hò kiểu thông thường. Anh chỉ muốn làm một chỗ mà không ai có thể xoá sạch mọi thứ chỉ vì một cơn giận nhất thời. Thời Gian Suy Nghĩ là phần anh tự hào nhất, phần anh nghĩ sẽ giúp được ít nhất một gia đình khác không phải trải qua những gì gia đình anh đã trải qua."

"Vậy sao giờ nó lại trở thành thứ khiến em thấy sợ như vậy?" tôi hỏi, giọng khẽ.

Thành im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng lá bàng xào xạc trên đầu, tiếng xe cộ xa xa ngoài đường lớn. "Đó là câu hỏi anh cũng đang tự hỏi mỗi ngày," ông nói cuối cùng. "Anh không hối hận vì đã làm ra nó. Anh chỉ hối hận vì không còn được quyết định người ta dùng nó thế nào nữa."

"Anh biết bà Châu mở rộng thời gian suy nghĩ để tăng tỷ lệ người dùng quay lại không?" tôi hỏi thẳng, không giấu giếm gì nữa.

Thành nhìn tôi, ánh mắt có chút bất ngờ, rồi gật đầu chậm. "Anh biết. Anh đã phản đối lúc đó, nhưng hội đồng quản trị bỏ phiếu, anh không còn đủ quyền để ngăn cản. Anh chỉ là Giám đốc Sản phẩm, không còn là người ra quyết định cuối cùng nữa."

"Còn cái tính năng mới, 'Còn Thương Không', anh có biết không?"

Lần này Thành khựng lại thật sự, ánh mắt lộ rõ sự ngạc nhiên. "Cái gì cơ?"

Tôi lấy điện thoại ra, cho ông xem ảnh chụp màn hình thông báo tối hôm trước. Thành đọc, gương mặt dần đanh lại, một biểu cảm khác hẳn vẻ điềm tĩnh ông giữ từ đầu buổi gặp.

"Anh chưa từng nghe tới cái tên này," ông nói, giọng lạnh hẳn. "Nếu đúng như em nói, đây không còn là chuyện mở rộng thời gian suy nghĩ nữa, mà là một tính năng hoàn toàn mới, được xây dựng mà không thông qua anh."

Ông ngồi im một lúc, xoay ly cà phê đã cạn, rồi nói thêm, giọng chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. "Để anh tìm hiểu thêm. Anh vẫn còn giữ được vài quyền truy cập vào hệ thống log cũ, đủ để coi lại một số dữ liệu, dù không còn quyền quản trị toàn bộ như hồi trước. Cho anh vài ngày."

Tôi hỏi thêm về em gái ông, người từng bị mất hết ảnh thời thơ ấu trong đêm ly hôn đó, giờ ra sao. Thành mỉm cười, lần đầu tiên trong buổi gặp có vẻ như một nụ cười thật lòng chứ không phải gượng gạo.

"Em gái anh giờ làm giáo viên mầm non, ở Biên Hoà," ông nói. "Nó không giận bố mẹ nữa, cũng không nhắc lại chuyện ảnh mất nữa, coi như một phần tuổi thơ đã trôi qua rồi thì thôi. Nhưng anh thì không quên được. Có lẽ vì anh là người duy nhất trong nhà biết cách viết code, nên anh nghĩ mình có trách nhiệm phải làm gì đó, dù chỉ là một việc nhỏ, để chuyện đó không lặp lại với người khác."

Tôi gật đầu, cảm ơn ông, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. Trước khi chia tay, Thành nhìn tôi một lúc, rồi nói thêm một câu khiến tôi nhớ mãi.

"Anh không hối hận vì đã làm nó," ông lặp lại, như muốn khắc câu đó vào đầu tôi. "Đúng ý tưởng, sai cách vận hành, đó là điều duy nhất anh dám chắc về Thời Gian Suy Nghĩ lúc này."

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →