Vy tới phòng trọ tôi vào chiều hôm sau, mang theo một tập giấy A4 đã in sẵn vài trang, cùng một hộp bút màu cô mượn được từ chỗ làm. Cô trải giấy ra bàn, bắt đầu vẽ một sơ đồ, những vòng tròn nối nhau bằng đường kẻ, mỗi vòng tròn ghi một cái tên hoặc một khả năng.
"Mình liệt kê hết những ai có thể tiếp cận dữ liệu của mày ra đây," Vy nói, tay cầm bút đỏ khoanh tròn một ô ở giữa trang giấy, ghi chữ "Quỳnh". "Rồi loại dần từng khả năng một, theo kiểu bên luật tụi tao vẫn làm khi phân tích một vụ việc."
Tôi ngồi xuống cạnh cô, nhìn sơ đồ dần hình thành. Vòng tròn đầu tiên Vy vẽ là "công ty Khoá Đôi", nối với vòng tròn "Quỳnh" bằng một đường kẻ liền, ghi chú bên cạnh: "có khả năng kỹ thuật, có động cơ thương mại, nhưng khó viết văn kể chuyện cá nhân hoá tới vậy."
Tôi nhìn cách Vy làm việc, cẩn thận, có hệ thống, khác hẳn cách tôi vẫn xử lý mọi chuyện bằng cảm tính rồi mới tìm lý lẽ để biện minh sau. Có lẽ đó là lý do tôi luôn cần cô mỗi khi mọi thứ rối ren, không phải vì tôi thiếu thông minh, mà vì tôi thiếu cái sự tách bạch giữa cảm xúc và dữ kiện mà cô luôn giữ được, ngay cả khi câu chuyện đang bàn tới là chuyện của người bạn thân nhất.
"Cái này loại được không?" tôi hỏi.
"Không loại hẳn, nhưng khả năng thấp," Vy nói. "Một công ty không tự đăng bài kể xấu chính sản phẩm của mình lên mạng xã hội công khai, rủi ro truyền thông quá lớn. Nếu đúng là công ty, họ sẽ làm âm thầm hơn nhiều, không phải kiểu phơi bày cho ba mươi lăm nghìn người xem."
Vy vẽ thêm một vòng tròn khác, ghi "người lạ ngẫu nhiên", nối bằng một đường đứt nét. "Cái này càng khó tin hơn. Người lạ không tự nhiên có được chi tiết cụ thể như cái thẻ ngân hàng cũ, cái đơn hàng giao nhầm địa chỉ. Phải là người có quyền truy cập thật, hoặc quen biết đủ gần để biết những chi tiết đó."
Cô vẽ thêm vòng tròn thứ ba, ghi "vòng quen biết gần của Bảo", nối bằng đường liền đậm nhất. "Đây là khả năng cao nhất. Ai đó từng có cơ hội tiếp cận thiết bị hoặc tài khoản của Bảo, đủ gần để biết chi tiết đời sống hai đứa mày, và đủ động cơ để viết ra thành bài đăng kiếm tương tác."
Tôi nhìn sơ đồ, cảm giác nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có một khung nhìn rõ ràng, nhưng đồng thời cũng thấy nặng nề hơn, vì "vòng quen biết gần của Bảo" là một khái niệm quá rộng, có thể bao gồm hàng chục người tôi từng gặp qua, từng cười nói cùng trong những buổi tụ họp bạn bè.
"Vậy giờ mình thu hẹp sao đây?" tôi hỏi.
Vy gõ bút lên trang giấy, suy nghĩ. "Phải tìm được ai trong nhóm đó có cơ hội tiếp cận vật lý, không phải chỉ quen biết trên mạng. Ai từng ở gần máy tính hoặc điện thoại của Bảo đủ lâu để cài đặt hay lưu lại thông tin đăng nhập."
Tôi nghĩ ngay tới phòng trọ cũ Bảo từng ở ghép với một người bạn trước khi chuyển đi, nhưng không nói ra ngay, vì tôi chưa chắc chắn, và tôi không muốn nghi oan cho một người tôi chưa từng có bằng chứng cụ thể nào để buộc tội.
Vy nhìn tôi, có vẻ nhận ra tôi đang nghĩ tới điều gì đó nhưng chưa nói ra. "Mày đang nghĩ tới ai đúng không?"
Tôi lắc đầu, chưa sẵn sàng nói tên. "Chưa chắc chắn gì cả, để em hỏi lại Bảo kỹ hơn đã."
Vy không ép, gật đầu, khoanh thêm một vòng tròn trống trên trang giấy, không ghi tên, chỉ ghi chú bên cạnh: "chờ xác nhận". Cô nhìn danh sách bạn chung trên Facebook tôi đưa cho lúc trước, khoanh tròn một cái tên rồi lại gạch đi ngay, lắc đầu, "chắc không phải đâu, thôi bỏ qua", một cử chỉ tôi đã thấy cô làm hai lần trước đó, và cả hai lần tôi đều không kịp đọc rõ cái tên bị gạch trước khi Vy che nó lại bằng bàn tay.
Ngoài cửa sổ, nắng chiều đã ngả vàng, đổ dài lên trang giấy đầy vòng tròn và đường kẻ trước mặt chúng tôi, một bản đồ của những nghi ngờ chưa có tên gọi cụ thể, chỉ chờ một mảnh ghép cuối cùng để biến từ giả thuyết thành sự thật.
Trước khi ra về, Vy gấp tờ giấy sơ đồ lại, đưa cho tôi giữ, dặn cất kỹ, đừng để lộ ra ngoài lỡ có ai tình cờ nhìn thấy. Tôi nhét nó vào giữa một cuốn sổ tay khác, nơi tôi vẫn ghi lịch giao ảnh, một chỗ giấu tưởng như bình thường nhưng đủ để không ai để ý. Đêm đó tôi lấy tờ giấy ra xem lại một lần nữa trước khi ngủ, nhìn vòng tròn trống chưa có tên, tự hỏi ngày mai hay ngày kia, cái vòng tròn đó sẽ được điền vào bằng một cái tên tôi quen biết hay một cái tên hoàn toàn xa lạ, và câu trả lời nào trong hai khả năng đó sẽ khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 23 →