🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau khi Vy về, tôi ngồi lại một mình trên gác lửng, cả người mệt mỏi vì cả ngày dò tìm không ra được kết quả cụ thể nào. Tôi định đi ngủ sớm, nhưng tay lại tự động mở laptop, gõ vào đường link quen thuộc trước khi kịp nhận ra mình đang làm gì.

Nhật Ký Hai Đứa hiện ra như mọi lần, tôi cuộn lên xuống không có mục đích rõ ràng, chỉ để tay bận rộn trong lúc đầu óc quay cuồng với những vòng tròn và đường kẻ Vy vừa vẽ. Tôi nhận ra mình có xu hướng mở tài liệu này nhiều hơn hẳn vào những ngày căng thẳng, một quy luật tôi chưa từng để ý cho tới đêm nay, khi mọi hành vi nhỏ nhặt của mình đều trở nên đáng chú ý.

Tôi đóng tài liệu lại, chuyển qua kiểm tra email công việc, định trả lời một khách hàng hỏi lịch giao ảnh tuần sau. Hộp thư của tôi lộn xộn hơn thường lệ, đầy những email quảng cáo studio ảnh, hoá đơn điện nước, và lẫn trong đó là một thư mục nhỏ tôi từng tạo riêng, đặt tên "Bảo gửi", nơi tôi lưu lại mọi email anh từng chuyển tiếp cho tôi trong hai năm yêu nhau, từ những chuyện công việc anh khoe khoang tới những đường link bài hát anh muốn tôi nghe thử.

Trong lúc lướt qua hộp thư, tôi vô tình thấy lại một email cũ Bảo từng chuyển tiếp cho tôi hồi còn yêu nhau, một bản báo cáo nội bộ anh khoe vì có tên anh trong danh sách đóng góp, không liên quan gì tới hiện tại, chỉ là một kỷ niệm công việc anh từng tự hào chia sẻ.

Tôi mở email đó ra đọc lại, tò mò xem có manh mối gì không, dù biết khả năng rất thấp. Trong bản báo cáo cũ, một dòng chú thích nhỏ ở cuối trang khiến tôi dừng lại: "Cảnh báo kỹ thuật: cần bổ sung cơ chế đăng xuất bắt buộc trên thiết bị ngoài khi người dùng chấm dứt liên kết. Mức độ ưu tiên: thấp." Ngày ghi chú: gần hai năm trước.

Tôi đọc lại dòng đó ba lần, tim đập nhanh dần. Đây chính là điều tôi và Bảo đang gặp phải, được ghi nhận từ gần hai năm trước, và bị xếp vào mức "ưu tiên thấp", để rồi không ai xử lý cho tới tận bây giờ.

Tôi chụp lại màn hình, lưu vào thư mục bằng chứng, tay run nhẹ vì phấn khích lẫn giận dữ. Đây không chỉ là một lỗ hổng không ai để ý. Đây là một lỗ hổng đã được cảnh báo, đã được ghi nhận bằng văn bản, và ai đó, có thể là chính Băng Châu hoặc một người quản lý nào khác, đã quyết định nó không đáng để sửa.

Tôi mở ô tìm kiếm nội bộ trong hộp thư, gõ vào "ai đã đọc dòng cảnh báo này", cố tìm xem có phản hồi nào khác không. Không có kết quả nào hiện ra, ô tìm kiếm chỉ áp dụng được cho hộp thư cá nhân của tôi, không thể truy cập hệ thống nội bộ của công ty. Tôi xoá dòng tìm kiếm đó đi, tự nhủ đây không phải việc của mình để tự đi tìm câu trả lời, phải chờ Bảo hoặc Thành xác nhận thêm.

Tôi ngồi lặng đi một lúc, nhìn lại câu tự nhủ đó trong đầu, "đây không phải việc của mình", và bất chợt nhận ra nó nghe quen tới lạ, gần giống hệt cách tôi vẫn tự nhủ mỗi lần mở Nhật Ký Hai Đứa, "tôi không lấy gì, tôi chỉ đọc". Cả hai câu đều là cách tôi tự cho phép mình chạm vào một ranh giới mà lẽ ra nên tôn trọng, chỉ khác nhau ở mức độ hậu quả.

Tôi gạt ý nghĩ đó sang một bên lần nữa, tắt laptop, đi rửa mặt chuẩn bị ngủ. Nhưng khi nằm xuống, tôi vẫn không ngủ được ngay, đầu óc cứ lởn vởn giữa hai thứ: sự giận dữ về dòng cảnh báo bị phớt lờ, và một cảm giác khó chịu mơ hồ về chính mình mà tôi chưa đủ can đảm gọi tên rõ ràng.

Tôi nằm nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu, đếm nhịp cánh quạt như một cách dỗ mình vào giấc ngủ, một thói quen từ hồi nhỏ mẹ dạy tôi khi khó ngủ. Đếm tới khoảng năm mươi vòng, tôi mới thiếp đi, nhưng giấc ngủ chập chờn, thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc vì tưởng nghe tiếng điện thoại rung, dù khi với tay kiểm tra, màn hình vẫn tối đen, không có thông báo nào mới.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →