Tin nhắn của Vy tới lúc bảy giờ sáng, sớm hơn thường lệ, chỉ vỏn vẹn một dòng: "Gọi tao ngay khi thức dậy, tao tìm ra vài thứ về cái trang đó rồi."
Tôi gọi lại ngay, chưa kịp đánh răng, giọng Vy bên kia đầu dây nghe gấp gáp, có vẻ cô đã thức từ sớm để tìm hiểu.
"Tao dùng mấy công cụ tra cứu công khai thôi, không có gì phi pháp đâu, mày đừng lo," Vy nói trước khi tôi kịp hỏi. "Có mấy trang web cho coi lịch sử chỉnh sửa của một fanpage công khai, đổi tên, đổi ảnh đại diện, mấy cái đó ai cũng coi được nếu biết tìm."
Tôi nghe tiếng cô gõ bàn phím lạch cạch qua điện thoại, hình dung cảnh cô ngồi trước laptop từ sáng sớm, tóc chưa kịp chải, một cốc cà phê nguội đặt bên cạnh, hoàn toàn khác với hình ảnh Vy vui vẻ đùa giỡn tôi vẫn quen thấy ở trường đại học. Có lẽ đây mới là con người thật của cô khi làm việc, một sự nghiêm túc tôi ít khi được chứng kiến trực tiếp.
"Rồi mày tìm ra gì?" tôi hỏi, ngồi bật dậy trên giường.
"Trang 'Chuyện Xóm Mình' đổi tên hai lần," Vy nói. "Ban đầu nó tên là 'Xóm Trọ Phạm Văn Đồng', lập từ hơn một năm trước, đăng mấy chuyện phiếm vô hại kiểu thông báo cúp nước, than phiền chủ trọ tăng giá, mấy chuyện lặt vặt trong khu vực đó thôi. Khoảng bốn tháng trước mới đổi tên thành 'Chuyện Xóm Mình', mở rộng phạm vi, bắt đầu đăng chuyện tình cảm, chuyện drama các kiểu, tương tác tăng vọt từ đó."
Tôi nghe tới cái tên cũ, "Xóm Trọ Phạm Văn Đồng", một cảm giác quen thuộc chạy qua đầu. Đó chính là con đường nơi Bảo từng ở ghép cùng bạn trước khi chuyển đi, nơi anh vẫn nhắc tới thỉnh thoảng trong những câu chuyện đời thường.
"Mày gửi cho tao coi mấy bài đăng cũ được không?" tôi hỏi, giọng căng thẳng.
Vy gửi qua tin nhắn một loạt ảnh chụp màn hình cô đã lưu lại từ đêm qua, những bài đăng cũ từ hồi trang còn mang tên "Xóm Trọ Phạm Văn Đồng". Tôi lướt qua từng tấm, đa phần là những chuyện vụn vặt, cho tới khi dừng lại ở một bài đăng cách đây gần một năm, kể chuyện một nhóm bạn tụ tập nhậu nhẹt trong xóm, dùng một cụm từ lóng để chỉ việc uống say bí tỉ.
Tôi đọc lại cụm từ đó, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Đó chính xác là cụm từ tôi từng nghe Bảo nhắc tới hồi mới quen nhau, kể lại chuyện thời cấp ba của anh, nói đó là cách nói riêng của nhóm bạn thân anh vẫn hay dùng, "của một đứa bạn nào đó hay nói", anh từng kể mà không nhớ rõ ai là người đầu tiên nghĩ ra cụm từ đó.
"Mày nhớ cụm từ này không?" tôi hỏi Vy, đọc to lại cho cô nghe.
"Nhớ, tao thấy nó lặp lại vài lần trong mấy bài đăng cũ của trang," Vy nói. "Nghe không giống cách nói phổ biến lắm, kiểu tiếng lóng riêng của một nhóm nhỏ nào đó, không phải thứ ai cũng dùng."
Tôi ngồi im, tim đập nhanh, cảm giác một mảnh ghép quan trọng vừa khớp vào đúng chỗ, dù bức tranh tổng thể vẫn còn chưa hoàn chỉnh. Cụm từ lóng đó, con đường đó, khoảng thời gian trang đổi hướng nội dung trùng khớp với khoảng thời gian Bảo chuyển khỏi phòng trọ cũ, tất cả đang chỉ về cùng một hướng mà tôi chưa dám gọi tên.
"Mày định làm gì tiếp theo?" Vy hỏi.
"Em nghĩ em cần hỏi thẳng Bảo về cụm từ này," tôi nói, giọng chậm rãi, cân nhắc từng chữ. "Nhưng em chưa biết nên hỏi thế nào để không làm hỏng mọi thứ nếu đoán sai."
Vy im lặng một lúc, rồi nói, giọng nghiêm túc hơn hẳn mọi khi. "Cẩn thận nha. Nếu đúng như tụi mình nghĩ, người đó rất gần Bảo, và chuyện này sẽ không dễ dàng gì cho ảnh khi phải đối diện."
Tôi cúp máy, ngồi nhìn lại tấm ảnh chụp màn hình bài đăng cũ trên điện thoại một lúc lâu, cụm từ lóng đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một chiếc chìa khoá tôi đang cầm trong tay nhưng chưa dám tra vào đúng ổ khoá.
Tôi mở laptop, gõ lại toàn bộ diễn biến của mấy ngày qua vào một tài liệu mới, cố sắp xếp mọi thứ theo trình tự thời gian, một thói quen tôi học được từ chính công việc chỉnh ảnh, nơi mọi lớp chỉnh sửa cần được xếp đúng thứ tự để không làm hỏng bản gốc. Nhìn lại toàn bộ chuỗi sự kiện được viết ra thành chữ, tôi thấy rõ hơn bao giờ hết cái hình dạng của câu chuyện đang dần hiện ra, không còn là những mảnh rời rạc nữa, mà đã bắt đầu kết nối thành một đường thẳng, dẫn về đúng một hướng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →