Tôi hẹn gặp Bảo ngay chiều hôm đó, không muốn chờ thêm một ngày nào nữa với cái cảm giác nặng nề đang đè lên ngực từ sáng. Anh đón tôi ở đầu hẻm, dẫn lên phòng trọ mới, cả hai ngồi ở ban công nhỏ phía sau, nơi có thể nhìn xuống mái tôn của mấy căn nhà thấp tầng xung quanh, ánh nắng chiều muộn đổ dài lên sàn xi măng.
Trước khi vào chuyện chính, chúng tôi ngồi im một lúc, cả hai đều biết cuộc trò chuyện sắp tới không dễ dàng, nhưng không ai muốn là người mở lời trước. Bảo rót cho tôi một ly nước lọc, tay hơi run khi đặt xuống bàn, làm sánh ra một chút nước lên mặt ban công.
Tôi lấy điện thoại ra, cho anh xem tấm ảnh chụp màn hình bài đăng cũ Vy tìm được, chỉ vào cụm từ lóng, không nói gì trước, chỉ chờ phản ứng của anh.
Bảo đọc, gương mặt sững lại ngay lập tức, một biểu cảm tôi chưa từng thấy ở anh, không phải kiểu bối rối anh vẫn hay có khi bị hỏi những câu khó, mà là một cú sốc thật sự.
"Cái này..." anh nói, giọng khẽ, "đây là cách nói riêng của nhóm bạn cấp ba anh, hồi xưa tụi anh hay dùng khi đi chơi với nhau. Sao trang này lại dùng đúng cụm từ đó."
"Có ai trong nhóm bạn cấp ba của anh liên quan tới trang này không?" tôi hỏi thẳng.
Bảo im lặng, tay siết chặt thành ghế, mắt nhìn xa xăm về phía dãy mái tôn phía trước. "Anh không biết," anh nói, nhưng giọng nói ra một cái tên đang chực trào lên trong đầu anh, tôi nhận ra ngay qua cách anh tránh nhìn tôi.
"Bảo," tôi gọi, giọng nghiêm túc. "Anh biết ai đó có khả năng đúng không?"
Anh thở dài, xoa mặt bằng hai tay, một cử chỉ mệt mỏi tôi ít khi thấy ở anh. "Có Huy," anh nói, giọng nhỏ hẳn. "Bạn thân anh từ hồi cấp ba, tụi anh ở ghép chung phòng trọ trước khi anh chuyển tới đây. Nhưng Huy không có lý do gì để làm chuyện này cả, tụi anh chơi với nhau hơn mười năm rồi."
Tôi nghe cái tên đó, cảm giác vừa như một mảnh ghép cuối cùng vừa khớp vào, vừa như một cú đâm nhẹ vào ngực, vì tôi biết đây không còn là một cái tên trừu tượng trong sơ đồ của Vy nữa, mà là một con người thật, một người bạn thân của Bảo, một người có thể tôi đã từng gặp mặt vài lần.
"Anh có nhớ Huy có biết mật khẩu nào của anh không?" tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Bảo im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi cảm nhận được sự do dự trong đầu anh. "Không hẳn..." anh nói chậm rãi, "à mà, để anh nghĩ lại đã. Hồi tụi anh ở chung, có một cái máy tính bàn dùng chung để đặt đồ, coi phim, mấy việc lặt vặt. Anh không nhớ rõ mình có đăng xuất hết mọi thứ trước khi chuyển đi hay không."
Tôi nhìn anh, câu trả lời đó vừa xác nhận một khả năng tôi đã ngờ tới từ trước, vừa mở ra một cảm giác lo lắng mới, vì nếu đúng là vậy, nguồn gốc của mọi chuyện không hề phức tạp hay bí ẩn như tôi từng tưởng tượng, mà chỉ đơn giản là một sự sơ suất rất người, thứ có thể xảy ra với bất kỳ ai không đủ cẩn thận.
"Anh có định kiểm tra lại cái máy tính đó không?" tôi hỏi.
Bảo gật đầu, chậm rãi nhưng chắc chắn. "Anh sẽ đi kiểm tra. Nhưng nếu đúng là Huy thật, anh không biết mình sẽ nói gì với nó."
Chúng tôi ngồi im lặng thêm một lúc, ánh nắng chiều cuối cùng tắt dần sau dãy mái tôn, để lại bầu trời chuyển sang màu tím nhạt. Không ai trong hai chúng tôi nói thêm gì, cả hai đều đang mang trong đầu cùng một cái tên, một cái tên giờ đây nặng trĩu hơn bất kỳ giả thuyết trừu tượng nào từng có trước đó.
Tôi nhớ lại vài lần gặp Huy trước đây, không nhiều, chỉ đôi ba lần trong những buổi tụ họp đông người, một anh chàng hay cười, hay pha trò, luôn là người khuấy động không khí mỗi khi bàn tiệc trầm xuống. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới anh ta như một mối đe doạ, và có lẽ chính vì thế, nếu đúng là anh ta, đây sẽ là một cú sốc khó chấp nhận hơn bất kỳ cái tên xa lạ nào khác.
"Em về trước nha," tôi nói cuối cùng, đứng dậy, không muốn kéo dài thêm sự nặng nề trong không khí. "Anh kiểm tra máy tính xong thì báo em liền, đừng để lâu."
Bảo gật đầu, tiễn tôi xuống tận đầu hẻm, không nói thêm gì, chỉ nhìn theo cho tới khi tôi khuất sau góc đường, một dáng đứng lặng lẽ giữa ánh đèn đường vừa bật sáng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 26 →