🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo nhắn tin cho tôi lúc mười giờ đêm, chỉ một dòng ngắn: "Anh đang ở phòng trọ cũ, để anh gọi em sau."

Tôi ngồi chờ, không làm được việc gì khác, mắt cứ dán vào điện thoại, tưởng tượng cảnh anh đứng trước cánh cửa căn phòng từng là nhà mình suốt hai năm, giờ đã thuộc về một cuộc sống khác, cuộc sống của Huy một mình.

Tôi pha một ấm trà, ngồi ở gác lửng, nhìn ra khoảng sân tối bên dưới, cố không nghĩ ngợi lung tung trong lúc chờ đợi. Nhưng đầu óc cứ tự động quay lại những lần tôi từng ghé qua căn phòng đó, những buổi tối hai đứa nấu ăn chung trên chiếc bếp ga mini, những đêm xem phim trên chiếc giường hẹp kê sát tường. Căn phòng đó từng chứa cả một quãng đời tôi, giờ chỉ còn là bối cảnh cho một cuộc điều tra tôi chưa từng tưởng tượng mình sẽ phải làm.

Gần một tiếng sau, điện thoại tôi reo, cuộc gọi video từ Bảo. Tôi bắt máy ngay, thấy gương mặt anh hiện lên trong ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn bàn duy nhất, phía sau là căn phòng tôi từng ghé qua vài lần hồi hai đứa còn yêu nhau, giờ trông khác hẳn, đồ đạc xếp lộn xộn hơn, không còn dấu vết gì của Bảo trong đó nữa.

"Huy đi làm ca đêm, chưa về," anh nói, giọng khàn đục. "Anh xin chủ nhà cho vào lấy lại vài món đồ cũ, nói dối vậy thôi, thật ra anh vào coi cái máy tính."

Anh xoay camera về phía một chiếc máy tính bàn cũ đặt trên bàn góc phòng, màn hình đang sáng, một cửa sổ trình duyệt mở sẵn. Anh mở lại trang Gmail, gõ vào ô đăng nhập tên tài khoản của chính mình, và trình duyệt tự động điền sẵn mật khẩu, một dãy dấu chấm đen hiện lên không cần anh gõ một chữ nào.

"Nó vẫn còn lưu," anh nói, giọng run rõ rệt qua loa điện thoại. "Từ hồi anh chuyển đi tới giờ, gần nửa năm rồi, mà anh chưa từng nghĩ tới việc phải xoá cái này."

Tôi nhìn màn hình qua camera, im lặng, không biết nên nói gì để an ủi anh lúc này. Bảo ngồi thụp xuống chiếc ghế xoay cũ kỹ, hai tay ôm lấy đầu, vai run lên từng đợt.

"Là lỗi của anh," anh nói, giọng nghẹn lại. "Tất cả những gì em phải chịu suốt mấy tuần qua, gốc rễ chỉ vì anh cẩu thả, không xoá một cái mật khẩu trước khi chuyển đi. Anh xin lỗi, Quỳnh, anh xin lỗi thật lòng."

"Anh không cố ý," tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng đang rối bời không kém. "Đây là một sự sơ suất, không phải anh chủ động làm hại em."

"Nhưng hậu quả thì vẫn là thật," anh nói, ngẩng đầu lên nhìn vào camera, mắt đỏ hoe. "Em đã phải sống trong sợ hãi suốt mấy tuần nay, chỉ vì một cái mật khẩu anh quên xoá."

Tôi không biết trả lời sao cho đủ, chỉ ngồi im lắng nghe, để anh nói hết những gì đang chất chứa trong lòng. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày chia tay tôi thấy Bảo thật sự vỡ oà cảm xúc như vậy, không còn là kiểu giải thích vòng vo hay tránh né tôi từng thấy ở anh những lần trước.

"Nếu là Huy thật," anh nói sau một lúc im lặng, giọng đã bình tĩnh hơn đôi chút, "em nghĩ anh phải làm gì?"

Câu hỏi đó treo lơ lửng giữa hai chúng tôi qua màn hình điện thoại, và tôi nhận ra anh không thật sự hỏi tôi, mà đang tự hỏi chính mình, cố tìm một câu trả lời cho một tình huống anh chưa từng tưởng tượng sẽ phải đối mặt: phải đối chất với người bạn thân nhất suốt hơn mười năm, về một hành vi mà nếu đúng sự thật, sẽ thay đổi mãi mãi cách anh nhìn về tình bạn đó.

"Mình cần nói chuyện thẳng với Huy," tôi nói cuối cùng. "Nhưng phải có kế hoạch, không thể làm bốc đồng được."

Bảo gật đầu, tắt màn hình máy tính, đứng dậy nhìn quanh căn phòng một lần cuối trước khi rời đi, như đang tạm biệt không chỉ căn phòng, mà cả một phần niềm tin anh từng có về người bạn thân nhất của mình.

Anh bước ra ngoài, khoá cửa lại theo đúng cách chủ nhà dặn, đứng một lúc dưới ánh đèn hành lang tối mờ trước khi rời đi hẳn. "Anh chạy xe về đây," anh nói qua điện thoại, "để anh gọi lại em khi tới nơi, sợ vừa chạy xe vừa nói chuyện nguy hiểm."

Tôi ngồi đợi cuộc gọi tiếp theo, lòng ngổn ngang giữa việc thương cảm cho Bảo và một nỗi lo mới: nếu đúng là Huy, ngày mai chúng tôi sẽ phải đối mặt trực tiếp với một người mà cho tới hôm nay tôi vẫn coi là một người bạn vô hại, chỉ biết qua vài lần gặp gỡ ngắn ngủi, chưa từng nghĩ anh ta có thể mang trong lòng một điều gì đó tăm tối tới vậy.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →