🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi và Bảo hẹn gặp nhau sớm hơn thường lệ tại phòng trọ mới của anh, cả hai đều không ngủ ngon đêm qua, mắt còn thâm quầng. Bảo pha hai ly cà phê hoà tan, đặt lên bàn ăn nhỏ, tay vẫn còn run nhẹ khi rót nước.

"Em gọi Vy tham gia luôn nha," tôi nói, mở loa ngoài điện thoại, gọi cho Vy. Cô bắt máy ngay, giọng tỉnh táo dù mới sáng sớm, một dấu hiệu cho thấy cô cũng thức khuya lo lắng không kém chúng tôi.

"Trước tiên, đừng đối chất trực tiếp ngay hôm nay," Vy nói qua điện thoại, giọng chắc chắn như đang tư vấn một vụ việc thật sự trong công việc. "Nếu đúng là Huy, mà tụi mày hỏi thẳng bất ngờ, nó có thể xoá hết dấu vết trước khi tụi mày kịp thu thập đủ bằng chứng."

"Vậy mình nên làm gì trước?" Bảo hỏi, giọng vẫn còn nặng nề từ tối qua.

"Giữ nguyên hiện trạng, chụp lại màn hình cái máy tính, ghi lại thời gian, địa điểm cụ thể," Vy nói. "Rồi hẹn gặp Huy như bình thường, không tỏ vẻ gì khác lạ, kiểu đi cà phê tán gẫu vậy thôi. Lúc đó mới từ từ đưa bằng chứng ra, coi phản ứng của nó thế nào."

Tôi lấy sổ tay ra, ghi lại từng bước theo lời Vy dặn, cảm thấy phần nào yên tâm hơn khi có một kế hoạch cụ thể thay vì chỉ hành động theo cảm xúc bốc đồng như tối qua Bảo suýt làm.

"Còn một chuyện nữa," Vy nói thêm, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn. "Nếu đúng là Huy, tụi mày đừng đe doạ hay ép nó làm gì ngay tại quán. Cứ để nó tự nói, ghi âm lại nếu được, nhưng đừng chủ động quay phim lén, luật về việc đó cũng rắc rối lắm, để tao coi kỹ lại sau."

Bảo gật đầu, ghi thêm vào cuốn sổ của mình, tay vẫn còn run nhẹ. Tôi nhìn anh, nhận ra đây có lẽ là lần đầu tiên anh phải chuẩn bị tinh thần đối diện với khả năng mất đi một tình bạn quan trọng, một cảm giác khác hẳn với nỗi đau chia tay chúng tôi từng trải qua, vì lần này không có gì để cứu vãn nếu sự thật đúng như những gì cả hai đang nghi ngờ.

"Anh nhắn Huy đi cà phê chiều nay được không?" tôi hỏi Bảo.

Anh gật đầu, cầm điện thoại lên, ngón tay lưỡng lự trên bàn phím một lúc lâu trước khi gõ, xoá đi viết lại vài lần, cuối cùng chỉ gửi một dòng ngắn gọn: "Chiều nay rảnh không, đi cà phê chút."

Ba phút sau, Huy trả lời, một câu ngắn gọn với biểu tượng mặt cười: "Rảnh, mấy giờ?"

Tôi nhìn màn hình điện thoại Bảo qua vai anh, thấy dòng tin nhắn đó, cảm giác kỳ lạ khi biết đằng sau câu trả lời vui vẻ, bình thường đó, có thể là một người đang không hề hay biết mình sắp bị đối chất, hoặc tệ hơn, một người đang giả vờ bình thường để che giấu điều gì đó.

"Bốn giờ chiều, quán quen tụi mình hay ngồi," Bảo gõ lại, rồi đặt điện thoại xuống, thở dài.

Chúng tôi ngồi bàn thêm vài chi tiết, ai sẽ mở lời trước, nên đưa bằng chứng ra vào lúc nào, nếu Huy chối thì làm sao. Vy dặn đi dặn lại phải giữ bình tĩnh, đừng để cảm xúc lấn át, vì một khi đã mở lời buộc tội mà không đủ chắc chắn, mối quan hệ giữa Bảo và Huy sẽ không bao giờ còn như cũ nữa, dù kết quả cuối cùng có đúng hay sai.

Trước khi cúp máy, Vy nói thêm một câu khiến cả tôi và Bảo đều im lặng suy nghĩ. "Dù kết quả là gì, tụi mày cũng phải chuẩn bị tinh thần rằng sẽ có một người mất đi một mối quan hệ quan trọng trong đời. Đó không phải chuyện nhỏ đâu."

Buổi sáng trôi qua chậm chạp, tôi ngồi cạnh Bảo, cả hai không nói nhiều, chỉ lặng lẽ chuẩn bị tinh thần cho buổi chiều sắp tới, một buổi chiều sẽ định hình lại rất nhiều thứ trong cuộc sống của cả hai người, theo những cách mà lúc đó chúng tôi vẫn chưa hình dung hết được.

Gần trưa, Bảo nấu tạm hai gói mì cho cả hai ăn, không ai còn tâm trạng nào để đi mua đồ ăn ngoài. Chúng tôi ăn trong im lặng, thỉnh thoảng anh nhìn ra cửa sổ, tôi biết anh đang cố tưởng tượng trước mọi kịch bản có thể xảy ra vào buổi chiều, cố chuẩn bị tinh thần cho cả trường hợp tệ nhất lẫn khả năng mong manh rằng mọi nghi ngờ của chúng tôi đều sai.

Trước khi tôi ra về để chuẩn bị, Bảo nắm lấy tay tôi một lúc, không nói gì, chỉ siết nhẹ rồi buông ra, một cử chỉ không có nghĩa lãng mạn nào, chỉ đơn giản là hai người đang cùng đối mặt với một thử thách chung cần thêm chút can đảm từ cả hai phía.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →