Tôi tới quán cà phê hẹn gặp Huy sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng, ngồi riêng một bàn khuất, chờ Bảo tới sau. Quán này tôi chưa từng ghé qua trước đây, một quán nhỏ gần khu Huy vẫn hay đón khách, bàn ghế gỗ đơn giản, nhạc nền phát khe khẽ những bản không lời, không đủ ồn để át đi tiếng tim tôi đang đập nhanh hơn bình thường.
Trong lúc chờ, tôi lướt điện thoại tìm đọc thêm về công ty Khoá Đôi, cố tìm hiểu càng nhiều càng tốt trước khi bước vào cuộc đối chất chiều nay.
Tôi tìm thấy một bài phỏng vấn cũ, đăng trên một trang tin công nghệ cách đây tám tháng, phỏng vấn Trần Băng Châu nhân dịp công ty công bố vòng gọi vốn mới. Tôi đọc lướt qua, dừng lại ở một đoạn được in đậm làm tiêu đề phụ giữa bài:
"Còn Thương Không là một trong những tính năng thành công nhất năm nay của chúng tôi," bà Châu chia sẻ. "Nó cho người dùng một cơ hội hàn gắn, một cách nhẹ nhàng để biết liệu người kia có còn nghĩ tới mình hay không, mà không cần phải hỏi thẳng, một việc nhiều người trẻ ngày nay ngại làm."
Tôi đọc lại đoạn đó ba lần, từng chữ như dội vào ngực tôi một cảm giác lạnh buốt. "Cơ hội hàn gắn" là cách người ta gọi tên cho việc biến sự lo lắng, sự cô đơn hậu chia tay của hàng nghìn người thành một sản phẩm có thể bán được, đóng gói gọn gàng trong một cái tên nghe rất ngọt ngào.
Tôi cuộn xuống đọc thêm, tìm thấy một đoạn khác nói về số liệu tăng trưởng, không nêu con số cụ thể, chỉ nói tính năng này "đóng góp đáng kể vào doanh thu định kỳ" của công ty trong hai quý gần nhất. Tôi chụp lại toàn bộ bài phỏng vấn, lưu vào thư mục bằng chứng, tay hơi run vì vừa giận vừa thấy mọi thứ giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đây không còn là một lỗ hổng kỹ thuật bị bỏ quên nữa. Đây là một quyết định kinh doanh có chủ đích, được người đứng đầu công ty công khai tự hào nói ra trên báo chí, không hề giấu diếm, chỉ là không ai trong số những người dùng như tôi từng đọc kỹ tới mức nhận ra ý nghĩa thật đằng sau những từ ngữ hoa mỹ đó.
Bảo tới, ngồi xuống đối diện tôi, gương mặt căng thẳng, tay cầm một cuốn sổ nhỏ, có lẽ để ghi chú trong lúc nói chuyện với Huy. Tôi cho anh xem bài phỏng vấn vừa đọc được, anh đọc lướt qua, hàm răng nghiến chặt.
"Họ gọi đây là thành công," anh nói, giọng cay đắng. "Trong khi đó là nỗi sợ hãi thật sự của người khác."
Tôi gật đầu, không nói thêm gì, chỉ nhìn ra cửa kính quán cà phê, quan sát dòng người qua lại ngoài đường, tự hỏi có bao nhiêu người trong số đó cũng đang mang trong túi một tài khoản Khoá Đôi, một đồng hồ đếm ngược thầm lặng đang chạy mà họ không hề hay biết.
"Anh nghĩ tới việc nghỉ việc không?" tôi hỏi khẽ, tò mò muốn biết Bảo đang cân nhắc điều gì cho tương lai của chính anh trong tất cả chuyện này.
Anh im lặng một lúc, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Anh chưa biết," anh nói. "Nghỉ thì dễ, nhưng nghỉ rồi ai sẽ ở lại để sửa cái sai này từ bên trong. Anh Thành cũng đâu có nghỉ, dù ảnh mất gần hết quyền quyết định rồi."
Điện thoại Bảo rung lên, anh nhìn màn hình, gương mặt càng căng thẳng hơn. "Huy đang trên đường tới," anh nói, đóng bài phỏng vấn lại, cất điện thoại vào túi, hít một hơi thật sâu như đang chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó nặng nề sắp xảy ra.
Tôi cũng tắt màn hình điện thoại mình, đặt úp xuống bàn, nhìn Bảo một lúc, cả hai không nói gì thêm, chỉ ngồi chờ, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng trong khoảng thời gian ngắn ngủi cuối cùng trước khi mọi thứ có thể sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.
Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình đặt trên bàn, ngón tay vô thức xoay chiếc bút stylus tôi vẫn mang theo trong túi, một thói quen mang cả vào những lúc chẳng liên quan gì tới công việc. Ngoài kia, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động mấy chậu cây trước cửa quán, và tôi tự hỏi không biết Huy có đang trên đường tới với tâm trạng bình thường như mọi lần hẹn gặp khác, hay anh ta đã linh cảm được điều gì đó bất ổn từ giọng điệu tin nhắn của Bảo sáng nay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →