Huy bước vào quán với nụ cười quen thuộc trên môi, mặc áo đồng phục xe công nghệ, mũ bảo hiểm cầm lỏng lẻo trên tay, dáng đi thong thả như đang tới một buổi gặp bạn bè bình thường. Anh khựng lại nửa giây khi thấy tôi ngồi cùng bàn với Bảo, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên nhưng có gì đó gượng gạo hơn.
"Ơ, có cả Quỳnh nữa," anh nói, kéo ghế ngồi xuống, cố giữ giọng vui vẻ. "Lâu rồi không gặp, khoẻ không?"
"Cũng ổn," tôi đáp, giọng cố giữ bình thường, dù trong lòng đang căng như dây đàn.
Anh gọi một ly trà đá, nói chuyện phiếm vài câu về công việc chạy xe dạo này ế khách vì mưa nhiều, về một cuốc xe dài anh mới chở hôm qua tới tận Bình Chánh. Bảo ngồi im, không hùa theo câu chuyện như mọi khi, chỉ gật đầu qua loa, ánh mắt không rời khỏi mặt bạn mình.
"Ê mà sao bữa nay hai đứa mày trầm vậy," Huy nói, cười nhẹ, cố phá vỡ bầu không khí gượng gạo đang bao trùm cả bàn. "Có gì mà nghiêm trọng dữ, làm tao hơi ớn ớn à nha."
Không ai trong hai chúng tôi cười lại câu đùa đó. Sự im lặng kéo dài thêm vài giây, đủ để nụ cười trên môi Huy bắt đầu chững lại, một chút bối rối thoáng qua trong ánh mắt anh trước khi Bảo lên tiếng.
"Huy," Bảo mở lời, giọng nghiêm túc hẳn, cắt ngang câu chuyện phiếm. "Tụi tao có chuyện muốn hỏi mày."
Huy dừng lại giữa chừng, nụ cười trên môi chững lại một chút. "Chuyện gì vậy, nghe nghiêm trọng quá."
Tôi lấy điện thoại ra, mở sẵn tấm ảnh chụp màn hình bài đăng trên "Chuyện Xóm Mình", đặt lên bàn, xoay màn hình về phía Huy.
"Anh có biết trang này không?" tôi hỏi thẳng, mắt không rời khỏi gương mặt anh.
Huy nhìn màn hình một giây, rồi cười, một tiếng cười ngắn, gượng gạo. "Trang phiếm khu trọ đó hả, biết chứ, nhiều người theo dõi lắm, hay đăng chuyện vui."
"Bài đăng này kể đúng chuyện của em với Bảo," tôi nói, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Chi tiết chính xác tới mức không thể là trùng hợp được."
Huy im lặng một lúc, tay cầm ly trà đá xoay tròn trên bàn, không nhìn thẳng vào mắt tôi hay Bảo nữa. "Chắc trùng hợp thôi mà," anh nói, giọng cố giữ vẻ bình thường nhưng đã bắt đầu lộ ra sự lúng túng. "Chuyện tình cảm mấy cặp đôi giờ ai chẳng giống nhau, share hết mật khẩu rồi chia tay khó dứt, chuyện thường mà."
"Cụm từ lóng trong bài đăng cũ của trang, đúng là cách nói riêng của nhóm bạn tụi mình hồi cấp ba," Bảo nói, giọng đanh lại. "Mày biết rõ mà, đừng giả vờ không biết."
Huy im lặng lâu hơn, gương mặt dần mất đi vẻ tươi cười ban đầu. Anh nhìn xuống ly trà đá, không trả lời ngay, những ngón tay siết chặt quanh thành ly.
"Có gì đâu mà," anh nói cuối cùng, giọng nhỏ hẳn, không còn vẻ đùa cợt như trước. "Tao chỉ xem qua thôi mà, có lấy gì của tụi mày đâu."
Tôi nghe câu đó, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải vì bất ngờ, mà vì nghe thấy chính câu tự bào chữa của mình, "tôi không lấy gì", giờ được thốt ra từ miệng một người khác, với cùng một mục đích: biện minh cho một hành vi cả hai đều biết là sai.
Tôi cố xua ý nghĩ đó đi ngay, tự nhủ đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau về mức độ, Huy đăng chuyện của tôi lên cho hàng chục nghìn người đọc để kiếm tiền, còn tôi chỉ lặng lẽ đọc lại một tài liệu cũ một mình. Nhưng dù cố phân biệt thế nào, âm vang của câu nói đó vẫn còn đọng lại trong tai tôi, không chịu tan đi.
Tôi nhìn quanh quán một lượt, nhận ra tay mình đang siết chặt lấy điện thoại tới mức các đốt ngón tay hơi trắng ra. Tôi cố thả lỏng, hít một hơi, rồi mới tiếp tục.
Tôi đặt điện thoại lên bàn, mở thêm một tấm ảnh chụp màn hình khác, tấm ảnh về đơn hàng giao nhầm địa chỉ, đẩy về phía Huy.
"Em chỉ cần anh nói thật, một câu thôi," tôi nói, giọng run nhẹ nhưng kiên quyết. "Anh có phải là người đã xem tài khoản của em qua máy tính cũ ở phòng trọ không?"
Huy nhìn màn hình điện thoại, rồi nhìn Bảo, rồi nhìn tôi, không nói được lời nào, chỉ ngồi im, tay vẫn siết chặt ly trà đá, những giọt nước đọng lại trên thành ly chảy dài xuống mặt bàn gỗ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →