🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sự im lặng kéo dài tới mức tôi có thể nghe rõ tiếng nhạc nền nhè nhẹ phát ra từ loa quán cà phê, tiếng người phục vụ va chạm ly tách ở quầy pha chế phía xa, tiếng xe cộ ngoài đường vọng vào qua khe cửa kính hé mở. Huy vẫn ngồi im, không trả lời câu hỏi của tôi, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa tôi và Bảo, như đang tìm một lối thoát không có thật.

Một nhân viên quán bước tới hỏi có gọi thêm gì không, cả ba chúng tôi đều lắc đầu cùng lúc, không ai muốn bị gián đoạn giữa khoảnh khắc căng thẳng này, dù cũng không ai đủ can đảm lên tiếng phá vỡ sự im lặng đang đè nặng lên cả bàn.

"Huy," Bảo gọi, giọng trầm xuống, nghe như một lời cầu xin hơn là một lời chất vấn. "Nói thật đi, tao cần biết."

Huy thở dài, buông ly trà đá xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu một lúc trước khi ngẩng lên, gương mặt không còn chút gì của nụ cười lúc bước vào quán.

"Ừ, là tao," anh nói, giọng nhỏ và mệt mỏi. "Hồi mày còn ở chung, có lần tao vô tình thấy Gmail của mày còn đăng nhập sẵn trên máy tính, tò mò mở ra xem thử thôi, ai ngờ thấy mấy cái thông báo từ Khoá Đôi về con nhỏ này."

Anh liếc nhìn tôi, rồi quay đi ngay, không dám nhìn lâu. "Lúc đầu tao chỉ đọc cho vui, thấy tò mò vì hai đứa mày chia tay mà app vẫn còn dính. Rồi tao thấy mấy chuyện đó đăng lên mạng chắc nhiều người thích đọc, tao viết thử một bài, không ngờ tương tác tốt dữ vậy, có người còn donate cho trang nữa."

"Mày kiếm tiền từ chuyện đời tư của tụi tao?" Bảo hỏi, giọng run lên vì giận.

"Có nhiêu đâu, vài trăm nghìn một tháng thôi," Huy nói, giọng như đang cố giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của việc mình làm. "Với lại có gì đâu mà, ai mà chẳng tò mò, với lại đứa nào giờ cũng share hết mọi thứ rồi, có riêng tư gì đâu mà giữ."

Tôi nghe câu đó, một cơn giận dâng lên trong lòng, không phải vì bất ngờ, mà vì cách Huy nói ra nó nhẹ tênh, như thể việc xâm phạm đời sống riêng tư của người khác chỉ là một trò tiêu khiển vô hại, không cần phải chịu trách nhiệm gì.

"Đó không phải là 'xem qua'," tôi nói, giọng cứng lại, nhìn thẳng vào mắt Huy lần đầu tiên kể từ đầu cuộc trò chuyện. "Đó gọi là theo dõi, không phải xem qua. Và anh không chỉ xem, anh còn đăng lên cho hàng chục nghìn người khác đọc, kiếm tiền từ đó. Anh phải gọi đúng tên việc mình làm."

Huy im lặng, không phản bác lại được câu nào, chỉ cúi đầu, hai tay bấu chặt lấy nhau trên mặt bàn. Bảo ngồi bên cạnh, gương mặt lẫn lộn giữa giận dữ và một nỗi đau khác, nỗi đau của việc phải nhìn người bạn thân hơn mười năm hiện nguyên hình thành một người hoàn toàn khác với hình dung của mình.

Tôi đứng dậy trước, không muốn ngồi lại lâu hơn trong không khí ngột ngạt đó. "Em về trước," tôi nói với Bảo, rồi quay sang nhìn Huy lần cuối. "Anh xoá trang đó đi. Không phải vì em xin, mà vì anh biết rõ mình đã làm sai."

Tôi bước ra khỏi quán, cửa kính đóng lại sau lưng, để Bảo ở lại một mình đối diện với người bạn cũ, một cuộc trò chuyện tôi biết mình không nên có mặt để chứng kiến tiếp. Vừa bước ra ngoài, điện thoại tôi rung lên một thông báo, tôi nhìn màn hình, thấy một tin nhắn từ ứng dụng Facebook, thông báo trang "Chuyện Xóm Mình" mà tôi từng theo dõi vừa đăng một bài viết mới, đúng vào khoảnh khắc tôi vừa bước chân ra khỏi cánh cửa quán cà phê đó.

Tôi đứng khựng lại giữa vỉa hè, nhìn dòng thông báo trên màn hình, không dám mở ra đọc ngay, chỉ đứng đó giữa dòng người qua lại, cảm giác cả câu chuyện vừa khép lại một chương lại vừa hé mở thêm một điều gì đó chưa kết thúc hẳn.

Tôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng mở thông báo ra đọc. Chỉ là một bài đăng phiếm bình thường khác của trang, không liên quan gì tới tôi, có lẽ Huy đã lên lịch đăng sẵn từ trước khi buổi gặp này diễn ra, không kịp gỡ xuống. Tôi thở phào, cất điện thoại vào túi, đứng thêm một lúc ở đầu con hẻm nhỏ dẫn ra đường lớn, chờ nhịp tim dịu lại trước khi bước tiếp về phía trạm xe buýt, để lại phía sau lưng quán cà phê nơi Bảo vẫn còn đang ngồi lại một mình với người bạn thân cũ, đối diện với một cuộc trò chuyện tôi biết sẽ còn kéo dài rất lâu sau khi tôi đã rời đi.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →