🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi về tới phòng trọ lúc trời đã tối hẳn, người mệt rã rời như vừa chạy qua một quãng đường dài dù thực ra chỉ ngồi yên trong một quán cà phê suốt buổi chiều. Tôi không bật đèn ngay, ngồi xuống mép giường trong bóng tối một lúc, để cho cơ thể và đầu óc từ từ lắng lại sau tất cả những gì vừa xảy ra.

Điện thoại rung, tin nhắn từ Bảo: "Anh về rồi, nói chuyện xong với Huy. Nó hứa sẽ xoá trang, xin lỗi nhiều lắm. Em ổn không?"

Tôi đọc tin nhắn đó, không thấy nhẹ nhõm như tôi tưởng mình sẽ cảm thấy. Xoá một cái trang, một lời xin lỗi, những thứ đó nghe hợp lý trên bề mặt, nhưng có gì đó trong tôi vẫn cảm thấy chưa đủ, như một vết thương chỉ mới được băng lại chứ chưa thật sự lành.

Tôi bật đèn, ngồi vào bàn, cố sắp xếp lại suy nghĩ. Vấn đề không chỉ nằm ở Huy. Nếu hôm nay không phải Huy, mà là một người khác có cùng cơ hội tiếp cận một cái máy tính lưu sẵn mật khẩu, chuyện này vẫn sẽ xảy ra, với tôi hoặc với bất kỳ ai khác từng dùng Khoá Đôi. Lỗ hổng kỹ thuật, cái đã cho phép chuyện này xảy ra ngay từ đầu, vẫn còn nguyên đó, chưa ai sửa.

Tôi nghĩ tới cặp đôi hàng xóm mới cài app tuần trước, tới hàng nghìn người dùng khác đang tin tưởng tuyệt đối vào cái huy hiệu phần trăm minh bạch trên màn hình điện thoại họ. Nếu tôi dừng lại ở đây, chỉ vì đã tìm ra một cái tên để đổ lỗi, thì tất cả những người đó vẫn sẽ tiếp tục sống trong cùng một lỗ hổng, chỉ là chưa ai trong số họ va phải nó theo cách tôi đã va phải.

Tôi đứng dậy, rót một ly nước lọc, uống cạn rồi mới gọi cho Vy, kể lại toàn bộ những gì xảy ra ở quán cà phê, từ lúc Huy bước vào với nụ cười quen thuộc cho tới lúc anh cúi đầu thú nhận. Cô nghe xong, im lặng một lúc trước khi lên tiếng.

"Mày nói đúng," Vy nói. "Xử được một cá nhân thì chỉ giải quyết được phần ngọn. Cái gốc vẫn còn đó, công ty vẫn chưa sửa cái lỗ hổng, vẫn đang bán cái tính năng 'Còn Thương Không' cho hàng nghìn người khác."

"Vậy giờ mình làm gì?" tôi hỏi.

Vy im lặng vài giây, có vẻ đang suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. "Tao nghĩ đã tới lúc làm đàng hoàng, không phải kiểu lên mạng chửi bới hay report qua loa nữa. Mình cần một đơn khiếu nại chính thức, có đầy đủ bằng chứng, gửi đúng chỗ, đúng luật."

Tôi nghe câu đó, cảm thấy một phần nào đó trong mình vững tâm hơn, như thể cuối cùng cũng tìm được một hướng đi rõ ràng thay vì chỉ phản ứng theo từng sự kiện xảy tới. "Mày nghĩ có tác dụng gì không?" tôi hỏi, vẫn còn chút hoài nghi.

"Tao không dám hứa chắc," Vy nói, đúng như phong cách cẩn trọng quen thuộc của cô. "Nhưng ít nhất mình làm đúng quy trình, có ghi nhận chính thức. Dù kết quả thế nào, ít ra công ty cũng phải trả lời bằng văn bản, không thể lờ đi như mấy câu trả lời mẫu vô nghĩa mày từng nhận được nữa."

"Vậy giờ tụi mình làm đơn khiếu nại thật, đàng hoàng, không phải kiểu chửi trên mạng," Vy nói thêm, giọng chắc chắn hẳn lên, như đã ra quyết định. "Mai qua chỗ tao, mình ngồi soạn cùng nhau."

Tôi gật đầu qua điện thoại, dù cô không nhìn thấy, cảm giác một trọng lượng mới đang đặt lên vai mình, khác hẳn nỗi sợ hãi mơ hồ những tuần qua. Đây là một trọng lượng của hành động có chủ đích, nặng nề nhưng rõ ràng, và tôi thấy mình sẵn sàng gánh nó hơn là tiếp tục sống trong sự bất định không có lối ra.

Trước khi cúp máy, Vy dặn tôi tổng hợp lại toàn bộ bằng chứng đã có, sắp xếp theo trình tự thời gian, chuẩn bị sẵn cho buổi gặp ngày mai. Tôi mở lại thư mục "bằng chứng" trên laptop, giờ đã đầy ắp ảnh chụp màn hình, tài liệu, ghi chú, một tập hồ sơ dày dặn hình thành từ chính những đêm mất ngủ suốt gần hai tháng qua. Nhìn lại tất cả, tôi thấy vừa nặng nề vừa nhẹ nhõm, như thể mọi mảnh rời rạc cuối cùng cũng đang được xếp lại thành một hình dạng có thể nhìn thấy rõ.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →