Văn phòng luật nơi Vy thực tập nằm trên tầng hai một căn nhà phố ở Phú Nhuận, không gian nhỏ nhưng gọn gàng, vài kệ sách luật xếp ngay ngắn dọc tường, mùi giấy mới và mực in phảng phất trong không khí máy lạnh. Tôi tới vào giờ nghỉ trưa, khi văn phòng vắng người, chỉ có Vy và tôi ngồi ở một góc bàn.
Vy mở laptop, kéo ra một tài liệu cô đã soạn sẵn từ tối qua, in kèm một bản giấy để tôi tiện đọc. Cô chỉ vào từng đoạn, giải thích chậm rãi.
"Đây là Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân, có hiệu lực từ đầu năm nay," cô nói, ngón tay gõ nhẹ lên trang giấy. "Về mặt nguyên tắc thì mày có quyền yêu cầu bên nào đang giữ dữ liệu của mày phải xoá nó đi, nếu mày không còn đồng ý cho họ lưu giữ nữa. Luật ghi rõ vậy."
Tôi ngồi nghe, mắt lướt theo ngón tay Vy trên trang giấy, cố ghi nhớ từng thuật ngữ dù nhiều đoạn vẫn còn xa lạ với tôi. Có điều gì đó an ủi trong việc nhìn thấy nỗi sợ mơ hồ của mình được diễn đạt lại bằng ngôn ngữ pháp lý chặt chẽ, như thể cảm xúc hỗn loạn suốt mấy tuần qua cuối cùng cũng tìm được một khung để đứng vững.
"Vậy mình gửi đơn yêu cầu Khoá Đôi xoá hết dữ liệu của em?" tôi hỏi.
"Không chỉ vậy," Vy nói. "Mình còn khiếu nại về việc họ để lộ dữ liệu ra ngoài, dẫn tới việc một cá nhân thứ ba tiếp cận và sử dụng sai mục đích. Đó là phần công ty phải chịu trách nhiệm, vì họ không có cơ chế bảo vệ đủ mạnh, dù đã có cảnh báo kỹ thuật từ trước mà không xử lý."
Tôi lấy ra bản chụp dòng cảnh báo "ưu tiên thấp" tôi tìm được, cùng bài phỏng vấn của Băng Châu, đặt lên bàn cho Vy xem lại lần nữa. Cô gật đầu, ghi chú thêm vào bản thảo đơn khiếu nại, cẩn thận trích dẫn từng chi tiết theo đúng trình tự thời gian.
"Nhưng tao nói trước cho mày biết đường mà không kỳ vọng quá," Vy nói, ngừng gõ, nhìn thẳng vào tôi. "Đây là luật một tháng tuổi, đừng kỳ vọng có sẵn án lệ nào cho mày dựa vào. Mình chỉ đang mở đường thôi, không phải đi trên con đường đã có sẵn ai đi qua."
Một luật sư khác trong văn phòng, một anh trung niên ngồi bàn gần đó, nghe loáng thoáng câu chuyện, quay sang góp thêm một câu. "Luật dân sự về quan hệ hai người tự nguyện chia sẻ dữ liệu với nhau là vùng xám đó em, không rõ ràng như hợp đồng lao động đâu. Em cứ soạn đơn, nhưng đừng chắc chắn thắng, cẩn thận vẫn hơn."
Vy gật đầu với anh, quay lại nói với tôi, giọng vẫn giữ nguyên sự thận trọng. "Ảnh nói đúng. Mình cứ làm hết sức, đúng quy trình, nhưng đừng đặt hy vọng vào một kết quả chắc chắn."
Tôi cầm bút, bắt đầu viết phần mở đầu đơn khiếu nại theo hướng dẫn của Vy, kể lại toàn bộ sự việc theo trình tự thời gian. Tay tôi dừng lại ở câu đầu tiên tôi viết ra, một câu tôi không hiểu vì sao lại bật ra đầu tiên: "Em xin lỗi vì đã..." Tôi nhìn lại câu đó, không rõ mình định xin lỗi về điều gì, gạch bỏ nó đi, viết lại từ đầu bằng một câu đúng bản chất hơn: "Tôi viết đơn này để trình báo về việc..."
Tôi cầm bản nháp về nhà trên chuyến xe buýt chiều muộn, ngồi cạnh cửa sổ, đọc lại từng đoạn một lần nữa trong ánh đèn đường hắt qua kính xe. Câu đầu tiên bị gạch bỏ vẫn còn hằn dấu vết trên trang giấy, và tôi cứ nhìn nó suốt cả quãng đường về, không hiểu vì sao mình lại viết ra một câu xin lỗi trước tiên, trong một lá đơn mà đúng ra tôi mới là người đang bị xâm phạm.
Xe buýt dừng lại ở vài trạm, người lên người xuống, tiếng loa thông báo trạm kế tiếp vang lên đều đặn. Tôi gấp bản nháp lại, cất vào túi xách, nhìn ra ngoài cửa kính nơi phố xá Sài Gòn buổi chiều muộn đang lên đèn, dòng xe cộ nhích từng chút một qua các ngã tư đông đúc. Tôi nghĩ về câu nói của mẹ vẫn hay lặp lại, rằng thành thật với chính mình phải đi trước mọi thứ khác, và tự hỏi liệu câu "em xin lỗi" vừa bật ra kia có phải là một dấu hiệu cho thấy tôi vẫn chưa hoàn toàn thành thật với chính mình về một điều gì đó, một điều tôi vẫn còn cố tránh né dù đã đi được một chặng đường khá xa trong cuộc điều tra này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 33 →