Tối thứ Bảy, đúng như mọi tuần, điện thoại tôi reo lúc bảy giờ rưỡi, tên "Mẹ" hiện lên màn hình. Tôi ngồi lên giường, tựa lưng vào tường, bắt máy với một sự nhẹ nhõm bất chợt, như thể đây là khoảng thời gian duy nhất trong tuần tôi được phép tạm gác mọi lo lắng khác sang một bên.
"Alo, con gái mẹ khoẻ không," giọng mẹ vang lên, ấm áp và quen thuộc, xen lẫn tiếng máy may chạy rè rè phía sau, âm thanh tôi lớn lên cùng suốt tuổi thơ.
"Con khoẻ mẹ ơi," tôi nói, cố giữ giọng vui vẻ tự nhiên. "Mẹ dạo này may đồ nhiều không?"
"Nhiều lắm con, gần Tết Đoan Ngọ người ta đặt áo dài nhiều," mẹ kể, giọng rôm rả. "Mà tháng này con đủ tiền đóng trọ không đó, có cần mẹ gửi thêm không?"
Tôi mỉm cười một mình trong bóng tối căn phòng, quen thuộc với việc mẹ luôn hỏi tiền trước khi hỏi tới bất cứ điều gì khác, một thói quen hình thành từ những năm khó khăn hồi tôi còn nhỏ, khi tiền bạc luôn là mối lo lớn nhất treo lơ lửng trên đầu cả gia đình.
Tôi nhớ những năm cấp hai, khi ba tôi còn làm thợ hồ, có tháng công trình chậm trả lương, mẹ phải vay nóng hàng xóm để đóng học phí cho tôi và em trai. Từ đó, câu hỏi đầu tiên của mẹ mỗi lần gọi điện luôn là về tiền bạc, không phải vì bà không quan tâm tới cảm xúc của tôi, mà vì với bà, biết chắc con cái không thiếu thốn là nền tảng đầu tiên để mọi thứ khác có thể yên ổn.
"Dạ đủ mẹ, tháng này con nhận nhiều việc," tôi trấn an. Chúng tôi nói chuyện qua vài chuyện vặt, chuyện hàng xóm, chuyện bà con dưới quê, cho tới khi mẹ hỏi một câu bâng quơ về Bảo, một câu hỏi tôi biết trước sau gì cũng sẽ tới.
"Bảo dạo này sao rồi con, hai đứa vẫn ổn chứ?"
Tôi im lặng một lúc, cân nhắc nên nói bao nhiêu. Cuối cùng tôi chọn kể một phần sự thật, không phải toàn bộ, vừa đủ để không phải nói dối trắng trợn, vừa đủ để mẹ không phải lo lắng quá nhiều.
"Tụi con chia tay rồi mẹ," tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhất có thể. "Cũng ổn rồi, con không sao đâu."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, tiếng máy may cũng dừng lại, như mẹ vừa buông tay khỏi công việc để tập trung hoàn toàn vào cuộc gọi. "Sao lại chia tay vậy con, có chuyện gì không?"
"Cũng không có gì lớn đâu mẹ," tôi nói, không muốn đi sâu vào chi tiết. "Tụi con thấy không hợp nữa thôi."
Mẹ không hỏi thêm, có lẽ nhận ra tôi chưa muốn kể hết, chỉ nói một câu ngắn gọn, giọng dịu dàng. "Con lớn rồi, mẹ chỉ mong con đừng giấu chính mình những gì con biết là đúng. Chuyện gì cũng vậy, cứ thành thật với lòng mình trước đã, rồi mọi thứ khác sẽ tự tính sau."
Tôi ngồi lặng đi một lúc sau câu nói đó, cảm giác nó chạm đúng vào một góc tôi không hề chờ đợi. Mẹ không hề biết gì về chuyện Nhật Ký Hai Đứa, về việc tôi vẫn âm thầm giữ và đọc lại nó, nhưng câu nói vô tình của bà lại như một lời nhắc nhở trực diện, khiến tôi phải nhìn thẳng vào chính điều mình vẫn né tránh bấy lâu.
"Dạ, con biết rồi mẹ," tôi nói, giọng khẽ hơn một chút so với lúc đầu cuộc gọi.
Chúng tôi nói chuyện thêm vài phút nữa trước khi cúp máy, mẹ dặn tôi ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya, những lời dặn dò quen thuộc bà vẫn lặp lại mỗi tuần. Trước khi tắt máy, mẹ còn kịp kể thêm chuyện con mèo mướp nhà hàng xóm mới đẻ một lứa bốn con, giọng vui vẻ hẳn lên khi chuyển sang một chủ đề nhẹ nhàng hơn, như cách bà vẫn luôn biết cách kéo mọi cuộc trò chuyện trở lại trạng thái ấm áp trước khi gác máy.
Sau khi cúp máy, tôi ngồi im trong bóng tối một lúc lâu, lần đầu tiên sau nhiều tuần cảm thấy một sự nhẹ nhõm thật sự, không phải vì mọi chuyện đã được giải quyết, mà vì tôi vừa được nhắc nhở rằng vẫn còn một nơi để trở về, dù chỉ qua một cuộc gọi điện thoại ngắn ngủi mỗi tuần một lần. Tôi đứng dậy, mở cửa sổ cho gió đêm lùa vào, hít một hơi thật sâu, cảm giác đầu óc tỉnh táo hơn hẳn so với lúc bắt đầu cuộc gọi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →