Bảo tới phòng trọ tôi vào tối hôm sau, mang theo bản đơn khiếu nại đã chỉnh sửa thêm vài chỗ, muốn cùng tôi rà soát lại lần cuối trước khi gửi chính thức. Chúng tôi ngồi trên sàn nhà, tài liệu trải ra giữa, ánh đèn bàn duy nhất chiếu một vùng sáng nhỏ giữa căn phòng còn lại chìm trong bóng tối.
Chúng tôi đọc lại từng đoạn, chỉnh sửa vài câu chữ, thảo luận nên nhấn mạnh chi tiết nào. Không khí giữa hai người, dù vẫn còn dư âm nặng nề từ mấy tuần qua, đã bớt căng thẳng hơn hẳn so với những lần gặp trước, có lẽ vì giờ đây chúng tôi đang cùng làm một việc có mục đích rõ ràng, thay vì chỉ xoay quanh nghi ngờ lẫn nhau.
Giữa lúc đọc lại một đoạn, tôi bất chợt dừng bút, đặt tài liệu xuống, nhìn Bảo một lúc lâu. Có một điều gì đó trong tôi không chịu nổi sự bất cân xứng đang tồn tại giữa hai chúng tôi nữa, một sự thật tôi giấu mà anh không hề hay biết, trong khi chính tôi đang giúp soạn một lá đơn tố cáo người khác vì làm điều tương tự.
"Anh này," tôi nói, giọng run nhẹ. "Em có chuyện cần nói với anh."
Bảo ngẩng lên, nhìn tôi, có vẻ nhận ra giọng điệu của tôi khác thường. "Chuyện gì vậy?"
Tôi hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang run rẩy. "Nhật Ký Hai Đứa," tôi nói. "Em vẫn còn giữ nó. Từ ngày chia tay tới giờ, em vẫn thỉnh thoảng mở ra đọc lại."
Bảo im lặng, không nói gì ngay, chỉ nhìn tôi, gương mặt khó đoán được đang nghĩ gì.
"Em biết đáng ra phải xoá nó, hoặc ít nhất là không đọc nữa," tôi nói tiếp, giọng bắt đầu nghẹn lại. "Nhưng em cứ tự nhủ là tôi không lấy gì, tôi chỉ đọc, cứ lặp lại câu đó với chính mình đủ nhiều lần để tin nó thật. Y hệt câu Huy từng nói với tụi mình hôm đó."
Tôi dừng lại, cảm thấy nước mắt chực trào ra nhưng cố nén lại. "Em không có tư cách gì để tố cáo người khác xâm phạm riêng tư của mình, trong khi chính em cũng đang làm một chuyện tương tự, chỉ là ở mức độ nhỏ hơn, âm thầm hơn."
"Em không sửa gì trong đó cả," tôi nói tiếp, giọng càng lúc càng nhỏ dần. "Nhưng em đọc, nhiều lần, có khi mỗi lần căng thẳng em lại mở nó ra, như một thói quen em không kiểm soát được. Em biết đó không phải quyền của em nữa, tài liệu đó thuộc về cả hai đứa mình, mà một phần trong em vẫn cứ giữ nó lại như thể mình chưa từng buông tay."
Căn phòng im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng quạt trần quay đều trên đầu. Tôi không dám nhìn thẳng vào Bảo, chỉ cúi đầu, chờ đợi một phản ứng nào đó, giận dữ, thất vọng, hoặc tệ hơn, một sự im lặng lạnh lùng.
"Anh biết," Bảo nói cuối cùng, giọng nhẹ nhàng, không có chút giận dữ nào trong đó.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh, không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó. "Anh biết? Từ khi nào?"
"Từ lâu rồi," anh nói, giọng chậm rãi. "Anh vẫn thấy tài liệu đó thỉnh thoảng hiện trong lịch sử chỉnh sửa gần đây của Google Drive, dù em không sửa gì, chỉ có lượt xem thôi. Anh không nói gì vì anh nghĩ đó là quyền của em, và vì..." anh dừng lại, hít một hơi. "Vì có lẽ anh cũng mong em còn đọc nó, dù chỉ là một chút."
Tôi nhìn anh, không nói được gì, nước mắt lúc này đã không kìm được nữa, chảy dài xuống má trong im lặng, không kèm theo tiếng nấc nào. Bảo không tới gần ôm tôi, chỉ ngồi yên đó, giữ một khoảng cách vừa đủ, để tôi được khóc theo cách của riêng mình mà không cần ai an ủi bằng lời.
"Vậy giờ mình tính sao?" tôi hỏi khi đã bình tĩnh lại phần nào, giọng vẫn còn khàn.
"Anh nghĩ," Bảo nói chậm rãi, "cái tài liệu đó là của cả hai đứa mình. Em muốn giữ, muốn xoá, đều là quyền của em. Nhưng lần này, khi em quyết định, hãy tự quyết định vì chính em, không phải vì sợ ai đó phát hiện."
Tôi gật đầu, không trả lời ngay, chỉ ngồi im lặng bên anh trong ánh đèn vàng nhạt, cảm giác một điều gì đó vừa được tháo bỏ khỏi ngực, dù chưa hoàn toàn nhẹ nhõm, ít nhất cũng không còn phải mang theo một mình.
Chúng tôi ngồi thêm một lúc lâu trong im lặng, tài liệu đơn khiếu nại vẫn nằm nguyên trên sàn giữa hai người, tạm thời bị bỏ quên. Tôi nhìn lại toàn bộ hành trình mấy tuần qua, từ đêm đầu tiên bấm nút "Chia Tay" cho tới tối nay, và nhận ra ranh giới giữa nạn nhân và người có lỗi chưa bao giờ sạch sẽ như tôi từng muốn tin. Huy sai, sai nặng nề, có chủ đích, có động cơ trục lợi rõ ràng. Điều tôi làm nhỏ hơn nhiều lần, không gây hại cho ai theo cách có thể đo đếm được. Nhưng cả hai đều bắt nguồn từ cùng một chỗ: sự khó khăn của con người khi phải thật sự buông một cánh cửa đã từng được mở ra cho mình bước vào.
"Cảm ơn anh," tôi nói khẽ, "vì đã không giận em."
"Anh không có quyền giận," Bảo nói, giọng nhẹ nhàng. "Anh cũng đâu có hoàn hảo gì trong chuyện này."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →