Sáng hôm sau, tôi mở hộp thư điện tử trong lúc ăn sáng ở bếp chung tầng trệt, thấy một email mới từ một địa chỉ lạ, dãy ký tự ngẫu nhiên không mang tên ai cụ thể, tiêu đề chỉ ghi vỏn vẹn "Tài liệu tham khảo".
Tôi mở email, bên trong không có lời chào, chỉ có một đoạn văn ngắn và một file đính kèm.
Đây là bản sao log hệ thống liên quan tới cảnh báo kỹ thuật từ 2024. Cô dùng thế nào tuỳ cô, tôi không thể đứng tên công khai vì vẫn còn làm việc ở đó. Mong việc này giúp được phần nào.
Tôi mở file đính kèm, một bảng dữ liệu dài với nhiều cột thông số kỹ thuật tôi không hiểu hết, nhưng có một dòng được tô đỏ, trùng khớp với những gì tôi từng đọc trong email cũ của Bảo: cảnh báo về việc thiếu cơ chế đăng xuất bắt buộc trên thiết bị ngoài, được ghi nhận, xếp mức ưu tiên thấp, và không có bất kỳ cập nhật xử lý nào trong suốt hai năm sau đó.
Tôi đọc lại đoạn văn ngắn ngủi ở đầu email, nhận ra ngay đây là Thành, dù ông không ký tên. Cách dùng từ, sự thận trọng, cách né tránh nhận trách nhiệm công khai mà vẫn âm thầm hành động, tất cả đều khớp với con người tôi từng gặp ở quán nước hôm nào.
Tôi ngồi thêm một lúc, cố hình dung cảnh Thành ngồi trong văn phòng công ty, lặng lẽ trích xuất dữ liệu này giữa những giờ làm việc bình thường, biết rõ rủi ro nếu bị phát hiện nhưng vẫn quyết định làm. Có lẽ đây chính là cách ông tìm được để dung hoà giữa việc vẫn ở lại công ty mình từng gây dựng và việc không hoàn toàn im lặng trước những gì đang xảy ra sai lệch với ý định ban đầu của ông.
Tôi chụp lại toàn bộ nội dung, gửi ngay cho Vy, đính kèm cả file gốc để cô đưa vào hồ sơ đơn khiếu nại. Đây chính xác là loại bằng chứng chính thức chúng tôi cần, không còn là lời kể hay suy đoán, mà là dữ liệu kỹ thuật có thể đối chiếu được, thứ mà bất kỳ ai xem xét đơn khiếu nại này cũng không thể dễ dàng bác bỏ như những câu trả lời mẫu tôi từng nhận được từ bộ phận hỗ trợ hồi đầu.
Đọc lại email một lần nữa, tôi để ý tới một dòng ngoài lề ở cuối, tách biệt khỏi phần nội dung chính, như một suy nghĩ bột phát Thành thêm vào sau khi đã viết xong phần quan trọng.
Cô giữ Thời Gian Suy Nghĩ đúng cách nó nên được giữ nhé.
Tôi đọc câu đó nhiều lần, không hiểu hết ý nghĩa. Nó có thể chỉ đơn giản là một lời chúc mơ hồ, một cách nói ẩn dụ về việc đừng để cơn giận điều khiển quyết định, đúng tinh thần ban đầu ông từng xây dựng tính năng này. Nhưng cũng có thể nó mang một ý nghĩa khác, gần gũi hơn với chính tình huống của tôi và cái Nhật Ký Hai Đứa tôi vừa thú nhận với Bảo đêm qua, dù tôi không hiểu vì sao Thành lại có thể biết tới chuyện đó.
Tôi gạt suy nghĩ đó sang một bên, tự nhủ có lẽ mình đang suy diễn quá nhiều, tìm ý nghĩa trong những thứ chỉ đơn thuần là trùng hợp ngôn từ. Nhưng câu đó vẫn cứ lởn vởn trong đầu tôi cả buổi sáng, một dư âm nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, không chịu tan biến hoàn toàn.
Buổi sáng đó tôi làm việc chậm hơn thường lệ, tay chỉnh ảnh mà đầu óc vẫn vướng bận với câu nói của Thành, với ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa tầng trệt nơi tôi ngồi đọc email, với cảm giác một mảnh ghép quan trọng cuối cùng đã có mặt, sẵn sàng cho bước tiếp theo mà tôi biết mình không thể trì hoãn thêm nữa.
Tôi đóng laptop chỉnh ảnh lại, dành hẳn mười lăm phút chỉ để đọc đi đọc lại bảng log đó, cố hiểu thêm vài cột dữ liệu mình còn mơ hồ, dù biết phần diễn giải kỹ thuật chi tiết vẫn cần tới Vy hoặc Bảo giúp đỡ. Tôi nhắn cho Vy, báo tin đã có bằng chứng log hệ thống, hẹn cô chiều nay qua văn phòng luật để hoàn thiện lá đơn lần cuối trước khi gửi đi chính thức. Vy trả lời ngay, chỉ một dòng ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm: "Được, chiều nay mình gửi luôn, đủ rồi, không chờ thêm nữa." Tôi đọc dòng tin nhắn đó, cảm thấy một luồng năng lượng mới, khác hẳn sự mệt mỏi kéo dài suốt mấy tuần qua, như thể cỗ máy chờ đợi cuối cùng cũng đã được khởi động.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →