Văn phòng luật chiều hôm đó chỉ còn tôi và Vy, các đồng nghiệp khác đã về hết, chỉ để lại tiếng máy lạnh chạy đều và ánh đèn huỳnh quang trắng phủ khắp căn phòng nhỏ. Vy mở lại toàn bộ tài liệu trên màn hình lớn, kéo tôi ngồi cạnh để cùng rà soát lần cuối.
"Đây là bản hoàn chỉnh," Vy nói, cuộn qua từng trang. "Phần đầu trình bày sự việc theo trình tự thời gian, phần giữa là yêu cầu cụ thể: xoá dữ liệu, công khai giải trình về lỗ hổng, sửa cơ chế đăng xuất thiết bị. Phần cuối là toàn bộ bằng chứng đính kèm, kể cả log hệ thống của anh Thành gửi."
Tôi đọc lại một lượt, gật đầu, không còn gì để chỉnh sửa thêm. Chúng tôi quyết định gửi qua hai kênh cùng lúc: một bản gửi tới hộp thư pháp chế chính thức của Khoá Đôi, một bản khác gửi tới kênh tiếp nhận của Cục An ninh mạng và phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao, cơ quan chuyên trách về bảo vệ dữ liệu cá nhân theo đúng những gì Vy tìm hiểu được từ luật mới.
"Gửi cả hai cùng lúc để không bên nào có cớ ngâm đơn," Vy giải thích. "Nếu chỉ gửi cho công ty, họ có thể im lặng mãi như bộ phận hỗ trợ từng làm với mày. Có thêm một bản ở cơ quan nhà nước, ít ra họ cũng phải phản hồi trong một khung thời gian nhất định."
Tôi gật đầu, nhìn cô rà lại lần cuối phần địa chỉ email của cả hai nơi nhận, cẩn thận từng dấu chấm dấu phẩy, một sự tỉ mỉ khiến tôi thấy an tâm hơn hẳn so với việc tự mình làm một mình.
"Sẵn sàng chưa?" Vy hỏi, tay đặt trên con trỏ chuột, ô "Gửi" hiện sẵn trên màn hình.
Tôi nhìn lại lần cuối, hít một hơi sâu. Đây là bước không thể quay đầu, một khi đã gửi đi, mọi thứ sẽ chính thức bước sang một giai đoạn khác, không còn là chuyện riêng giữa tôi, Bảo, và một nhóm nhỏ người liên quan nữa.
"Sẵn sàng rồi," tôi nói.
Vy bấm nút. Một thanh tiến trình nhỏ chạy qua màn hình trong vài giây, rồi một dòng chữ xác nhận hiện ra: "Đơn của bạn đã được gửi thành công." Không có pháo hoa, không có nhạc nền, chỉ một dòng chữ đơn giản, phẳng lì, giống hệt cái cách app Khoá Đôi từng thông báo khi tôi bấm nút "Chia Tay" hai tháng trước.
Tôi thở ra, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp cùng lúc, như vừa nhảy khỏi một vách đá mà không biết chắc bên dưới có gì đang chờ đợi.
Vy đóng laptop lại, quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn vẻ nghiêm túc cô vẫn giữ suốt buổi chiều. "Dù kết quả cuối cùng thế nào," cô nói, "mày đã làm đúng việc cần làm. Nhiều người rơi vào hoàn cảnh như mày chọn im lặng cho qua chuyện, mày thì không."
Tôi mỉm cười, không nói gì, chỉ gật đầu cảm ơn cô bằng ánh mắt.
Ngay khi tôi vừa quay sang định nói cảm ơn Vy, điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi tới từ một số lạ, đầu số cố định, khác hẳn kiểu số điện thoại cá nhân thông thường. Tôi nhìn màn hình, ngập ngừng một giây trước khi bắt máy.
"Alo, tôi có phải đang nói chuyện với chị Đỗ Quỳnh Anh không ạ?" một giọng nữ vang lên, lịch sự, chuyên nghiệp. "Tôi gọi từ phòng pháp chế công ty Khoá Đôi, liên quan tới đơn khiếu nại chị vừa gửi."
Tôi nhìn Vy, mắt mở to, tay che loa điện thoại lại một giây. "Họ gọi rồi," tôi thì thầm, giọng vừa kinh ngạc vừa lo lắng.
Vy ra hiệu cho tôi bình tĩnh, gật đầu khích lệ. Tôi hít một hơi, bỏ tay khỏi loa, trả lời người phụ nữ bên kia đầu dây, giọng cố giữ bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng tim đang đập dồn dập, nhanh hơn bất kỳ lúc nào trong suốt hai tháng vừa qua.
"Chị có thể sắp xếp một buổi làm việc trực tiếp với chúng tôi vào sáng mai được không ạ?" người phụ nữ hỏi, giọng vẫn giữ nguyên vẻ chuyên nghiệp. "Ban lãnh đạo muốn trao đổi kỹ hơn về những nội dung chị đã nêu."
Tôi nhìn Vy, cô gật đầu ngay không chút do dự. "Được ạ," tôi nói vào điện thoại. "Sáng mai tôi sẽ tới, có luật sư đi cùng."
Cúp máy xong, tôi ngồi thở dốc một lúc, cảm giác như vừa chạy xong một quãng đường dài. Vy vỗ nhẹ vào vai tôi, cười, một nụ cười hiếm hoi thoải mái sau nhiều tuần căng thẳng. "Vậy là có tác dụng thật rồi đó," cô nói. "Chuẩn bị tinh thần cho ngày mai đi, chắc sẽ không dễ dàng đâu."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →