🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảo nhắn tôi hẹn gặp ở quán Lá Me, quán quen thuộc nơi mọi chuyện bắt đầu rẽ sang một hướng khác từ buổi chiều tôi đưa anh xem những tấm ảnh chụp màn hình đầu tiên. Tôi tới đúng giờ, thấy anh đã ngồi sẵn ở bàn quen, hai ly nước đã được gọi trước, một ly trà tắc cho tôi, một ly cà phê đen cho anh.

"Anh xin nghỉ việc rồi," anh nói ngay khi tôi vừa ngồi xuống, không vòng vo như mọi lần trước.

Tôi nhìn anh, hơi bất ngờ. "Sao anh quyết định vậy?"

"Anh nghĩ nhiều lắm," anh nói, xoay ly cà phê trên bàn. "Công ty giờ đang sửa lại mấy cái sai, đó là điều tốt. Nhưng anh thấy mình không còn thoải mái khi tiếp tục làm việc ở một nơi mà anh từng phải đấu tranh để buộc họ làm điều đúng. Anh cần một khởi đầu khác, sạch sẽ hơn."

Tôi gật đầu, không phản bác, hiểu được phần nào lý do đằng sau quyết định đó. Trong lòng tôi có chút áy náy, tự hỏi liệu quyết định của anh có phần nào bắt nguồn từ những gì tôi đã kéo anh vào suốt mấy tháng qua, nhưng tôi không nói ra, chỉ lắng nghe.

"Anh định làm gì tiếp theo?"

"Chưa biết chắc," anh nói, mỉm cười nhẹ, một nụ cười không còn nặng nề như những lần gặp gần đây. "Có lẽ anh sẽ tự làm freelance một thời gian, giống em vậy, thử coi có hợp không."

Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc, những câu chuyện nhẹ nhàng hơn hẳn mọi cuộc gặp trước đó, không còn xoay quanh bằng chứng, đơn khiếu nại, hay những cái tên nặng nề như Huy hay Băng Châu. Có một sự bình yên lạ lùng trong không khí, như thể cả hai đều đang thở phào sau một chặng đường dài căng thẳng.

Bảo kể tôi nghe chuyện anh vừa nhận sửa giao diện cho một quán cà phê nhỏ gần nhà, công việc freelance đầu tiên sau khi rời Khoá Đôi, thù lao không nhiều nhưng anh có vẻ hào hứng hơn hẳn những gì tôi từng thấy ở anh suốt cả năm làm ở công ty cũ. Tôi kể lại chuyện một cặp đôi mới vừa đặt tôi chụp và chỉnh cả một album kỷ niệm năm năm yêu nhau, không phải ảnh cưới, chỉ đơn giản là họ muốn lưu giữ một chặng đường, một ý tưởng tôi thấy đẹp theo cách hoàn toàn khác với những gì tôi từng nghĩ về việc lưu giữ kỷ niệm.

"Còn Nhật Ký Hai Đứa," Bảo nói sau một lúc im lặng, giọng nhẹ nhàng, "em quyết định gì chưa?"

Tôi nhìn anh, cân nhắc câu trả lời. "Em nghĩ em sẽ xoá nó," tôi nói. "Không phải vì sợ ai phát hiện nữa, mà vì em nghĩ đã tới lúc để nó lại phía sau thật sự, không chỉ trên danh nghĩa."

Bảo gật đầu, không tỏ ra buồn hay tiếc nuối, chỉ một sự chấp nhận điềm tĩnh. "Anh nghĩ đó là quyết định đúng," anh nói.

Chúng tôi ngồi thêm một lúc, nói về những chuyện vụn vặt khác, cô Sáu dưới nhà trọ tôi, mẹ anh ở Đồng Nai dạo này sức khoẻ ra sao, những chi tiết đời thường không còn liên quan tới bí mật hay điều tra, chỉ là hai người từng yêu nhau, giờ đang học cách trò chuyện như những người bạn cũ, cẩn trọng nhưng chân thành.

Khi trời bắt đầu ngả chiều, ánh nắng vàng nhạt cuối ngày rọi qua cửa kính quán, cả hai đứng dậy cùng lúc, không hẹn trước, như một sự đồng thuận ngầm rằng cuộc gặp này đã tới lúc kết thúc theo đúng nghĩa của nó.

"Cảm ơn em," Bảo nói, "vì đã không bỏ cuộc giữa chừng, dù có đủ lý do để làm vậy."

"Cảm ơn anh," tôi đáp lại, "vì cuối cùng cũng nói thật hết mọi thứ."

Chúng tôi không ôm nhau, không bắt tay, chỉ gật đầu, một cử chỉ giản dị nhưng đủ trọn vẹn cho những gì cần được khép lại. Tôi quay người bước về hướng bến xe buýt, Bảo bước về hướng ngược lại, nơi anh gửi xe máy.

Đi được vài bước, tôi nghe tiếng bước chân anh dừng lại phía sau, nhưng không quay đầu, chỉ bước tiếp, để cho khoảnh khắc đó tự nhiên trôi qua mà không cần thêm một lời nào nữa. Lần đầu tiên kể từ ngày chia tay, không ai trong hai chúng tôi ngoái lại nhìn theo người kia, mỗi người bước đi với một sự nhẹ nhõm thật sự, không phải kiểu nhẹ nhõm giả tạo che giấu một nỗi đau còn nguyên vẹn bên dưới.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →