🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày sau cuộc họp ở văn phòng Khoá Đôi, tin tức bắt đầu lan trong khu trọ tôi ở, không phải qua báo chí chính thống, mà qua những lời truyền miệng quen thuộc của một xóm nhỏ: trang "Chuyện Xóm Mình" đã đóng cửa.

Tôi mở lại trang trên điện thoại, thấy dòng chữ cuối cùng được đăng, không có lời giải thích dài dòng, không có lời xin lỗi công khai, chỉ một câu ngắn gọn:

Trang xin phép tạm dừng hoạt động từ hôm nay. Cảm ơn mọi người đã theo dõi.

Không có gì hơn thế. Tôi đọc lại câu đó vài lần, cảm giác vừa hụt hẫng vừa nhẹ nhõm cùng lúc. Hụt hẫng vì một lời xin lỗi thật sự, dành cho tôi và những người khác từng bị kể chuyện lên trang này, có lẽ sẽ không bao giờ tới. Nhẹ nhõm vì ít nhất, cái nguồn phát tán những câu chuyện riêng tư đó đã ngừng lại, không còn tiếp tục gieo rắc thêm nỗi bất an cho bất kỳ ai khác nữa.

Tôi ngồi lại một lúc trên gác lửng, nghĩ về khoảng thời gian mấy tháng qua, về cách một trang phiếm vô hại từng chỉ đăng chuyện cúp nước hay chủ trọ tăng giá lại dần biến chất thành một công cụ kiếm tiền từ nỗi bất an của người khác. Không ai ép Huy phải làm vậy, chính anh đã chọn con đường đó, từng bước một, có lẽ ban đầu chỉ vì tò mò, rồi vì vài đồng donate nhỏ, rồi vì tương tác ngày càng tăng khiến ranh giới đạo đức mờ dần đi mỗi ngày.

Chiều hôm đó, tôi tình cờ nghe cô Sáu kể chuyện với một khách quen ghé mua nước, không biết tôi đang đứng gần đó lắng nghe.

"Nghe nói thằng chạy xe công nghệ ở gần đây, cái thằng hay đứng đợi khách ở đầu hẻm đó, bị người ta phát hiện đứng sau cái trang chuyên đăng chuyện thiên hạ," cô Sáu nói, giọng vẫn oang oang như mọi khi. "Giờ mấy nhà quanh đây ai cũng dè chừng, có người còn không kêu xe của nó nữa."

Tôi lặng lẽ bước qua, không góp lời, không muốn để lộ mình biết chuyện này rõ hơn ai hết. Vài ngày sau, tôi tình cờ thấy Huy chạy xe ngang qua con đường lớn gần nhà, không còn đội chiếc mũ bảo hiểm quen thuộc anh vẫn đội, dáng ngồi trên xe co ro hơn, ánh mắt cúi thấp, không còn vẻ tự tin thường thấy.

Hai chúng tôi không chào nhau. Chỉ có một khoảnh khắc ngắn ngủi ánh mắt chạm nhau qua dòng xe cộ, rồi anh phóng đi, hoà vào đám đông, để lại tôi đứng bên lề đường với một cảm giác lẫn lộn khó gọi tên: không hẳn là hả hê, cũng không hẳn là thương hại, chỉ là một sự nhận thức lặng lẽ rằng mọi hành động đều có hậu quả, dù hậu quả đó không phải lúc nào cũng đến dưới hình thức một bản án hình sự rõ ràng.

Tôi không biết chính xác điều gì đã xảy ra với Huy sau vụ việc, chỉ nghe loáng thoáng qua lời kể của Bảo rằng anh phải chuyển sang chạy xe ở một khu vực khác, xa hẳn nơi này, và mối quan hệ giữa anh với Bảo, dù chưa hoàn toàn cắt đứt, cũng sẽ không bao giờ còn như trước được nữa.

Bảo kể, giọng nặng nề, rằng Huy có nhắn tin xin lỗi anh riêng, một tin nhắn dài, thừa nhận mọi thứ, nói rằng ban đầu chỉ định xem cho vui rồi không dừng lại được khi thấy tương tác tăng lên mỗi ngày. Bảo không trả lời tin nhắn đó, không phải vì muốn trừng phạt thêm, mà vì anh nói mình cần thời gian để biết chắc liệu có còn muốn giữ tình bạn đó hay không, và ép mình trả lời ngay lúc còn quá giận dữ sẽ chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. Không phải vì Bảo cố tình xa lánh, mà vì có những niềm tin, một khi đã vỡ, không có cách nào ghép lại nguyên vẹn như hình dạng ban đầu.

Tôi về phòng, ngồi xuống bàn làm việc, cảm giác một chương lớn trong câu chuyện này đã khép lại, dù vẫn còn vài mảnh chưa xong, vài cuộc trò chuyện chưa nói hết, vài quyết định tôi vẫn còn đang cân nhắc cho chính bản thân mình trong những ngày sắp tới.

Tôi nhắn tin cho Vy, kể lại tin trang đã đóng cửa. Cô trả lời ngay, giọng điệu qua chữ viết vẫn điềm tĩnh như mọi khi: "Tốt. Nhưng đừng nghĩ vậy là xong hết đâu, còn phải theo dõi xem công ty có thực hiện đúng cam kết không nữa." Tôi đọc tin nhắn đó, gật đầu một mình trong phòng, biết cô nói đúng, cuộc chiến lớn hơn vẫn còn cần thời gian để xem kết quả thật sự.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →