Tôi về tới phòng trọ khi trời đã tối hẳn, leo lên gác lửng, ngồi xuống đúng chỗ tôi từng ngồi vào cái đêm đầu tiên bắt đầu quy trình "chia tay số", gần bốn tháng trước. Quạt trần vẫn quay chậm như mọi khi, mùi nhang muỗi cô Sáu đốt dưới nhà vẫn phảng phất trong không khí, mọi thứ trông gần như không đổi, chỉ có tôi là đã khác đi nhiều so với cô gái từng ngồi đây đêm đó.
Tôi mở laptop, gõ vào đường link quen thuộc lần cuối cùng. Nhật Ký Hai Đứa hiện ra, font chữ viết tay nghiêng nghiêng vẫn như cũ, những dòng chữ của hai năm yêu nhau vẫn nằm nguyên đó, chờ đợi.
Tôi cuộn lại từ đầu một lần cuối, đọc lướt qua những đoạn tôi từng thuộc lòng: ngày đầu quen nhau, bữa tiệc sinh nhật với cái bánh kem làm hỏng rồi làm lại, những đoạn Bảo chép lời bài hát nghe được trên xe buýt. Lần này khi đọc, tôi không còn thấy nhói lòng như những lần trước, chỉ thấy một sự dịu dàng bình thản, như đang xem lại album ảnh cũ của một người bạn đã lâu không gặp.
Tôi cuộn xuống tới dòng cuối cùng, dòng chữ dang dở tôi đã nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần suốt bốn tháng qua:
Anh có muốn
Lần này, tôi đặt tay lên bàn phím, không xoá ngay như mọi lần trước. Tôi gõ tiếp, chậm rãi, từng chữ một, hoàn thành câu hỏi đã treo lơ lửng quá lâu, không phải để gửi cho ai, chỉ để cho chính mình một câu trả lời trọn vẹn:
Anh có muốn cùng em đi hết một đoạn đường, dù không biết trước phía cuối là gì không?
Tôi đọc lại câu đó, không phải câu hỏi cho Bảo nữa, mà là một câu hỏi tôi tự đặt ra cho chính mình, về việc liệu tôi có sẵn sàng bước tiếp mà không cần biết chắc mọi kết quả hay không. Tôi ngồi nhìn câu chữ đó một lúc lâu, rồi bôi đen toàn bộ tài liệu, nhấn phím xoá.
Màn hình chớp một cái, trang trắng hiện ra, trống trơn, không còn một dòng chữ nào của hai năm yêu nhau còn sót lại. Tôi đóng tab, đóng cả tài liệu đã từng là nơi tôi quay về mỗi khi yếu lòng suốt bốn tháng qua.
Tôi mở điện thoại, tìm tới icon app Khoá Đôi, cái icon vẫn nằm im giữa những ứng dụng khác kể từ đêm đầu tiên tôi bấm nút "Chia Tay". Tôi nhấn giữ, chọn gỡ cài đặt, một hộp thoại xác nhận hiện ra hỏi tôi có chắc chắn không. Tôi bấm đồng ý, không do dự như lần đầu tiên bốn tháng trước.
Màn hình hiện một thông báo cuối cùng trước khi icon biến mất hẳn:
KHOÁ ĐÔI
Dữ liệu tài khoản của bạn đã được xoá vĩnh viễn. Cảm ơn bạn đã tin tưởng sử dụng.
Tôi đọc dòng chữ đó, rồi nhìn icon từ từ mờ dần rồi biến mất khỏi màn hình, để lại một khoảng trống nhỏ giữa những ứng dụng khác, nơi nó từng nằm suốt hai năm.
Tôi tắt đèn bàn, ngồi trong bóng tối một lúc, để mắt quen dần với ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ khe cửa sổ. Ngoài hẻm, tiếng xe cộ đã thưa dần theo giờ khuya, tiếng cô Sáu đóng cửa tiệm tạp hoá vọng lên qua sàn gỗ, một âm thanh quen thuộc báo hiệu một ngày nữa đã kết thúc.
Điện thoại tôi im lặng trên bàn, không một thông báo nào, không đèn xanh nào còn hiện lên giữa đêm. Cảm giác đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, không còn khiến tôi thấy trống trải hay bất an nữa. Nó chỉ đơn giản là một buổi tối bình thường, của một người đang sống một mình, theo đúng nghĩa của việc sống một mình, không phải vì bị bỏ lại, mà vì đã chủ động chọn đứng đây, trên chính đôi chân của mình.
Tôi từng tự nhủ suốt bốn tháng qua rằng mình không lấy gì, tôi chỉ đọc, một câu tôi dùng để cho phép mình giữ lại một cánh cửa hé mở vào một điều đã kết thúc. Tôi từng nghĩ câu đó khác hẳn câu Huy nói ở quán cà phê hôm nào, nhưng giờ nhìn lại, tôi hiểu chúng chỉ khác nhau về quy mô và hậu quả, không khác nhau về bản chất. Đêm nay, ngồi trong bóng tối căn phòng quen thuộc, tôi không lặp lại câu đó nữa. Tôi tự nhủ một điều khác, lần đầu tiên nghe thật lòng hơn hẳn: từ nay, tôi sẽ là người tự quyết định cái gì đáng được giữ lại, và cái gì cần được buông ra, không phải vì sợ ai đó tìm thấy, mà vì chính tôi chọn như vậy.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨