🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, đúng lịch thăm mẹ mỗi tuần cô vẫn duy trì đều đặn, Trầm tới Điện Bà Chúa Gánh, giờ đây không còn cần ai giám sát hay cho phép, cô có thể tự do ra vào hậu cung bất cứ khi nào mình muốn, một đặc quyền cô vẫn chưa quen hoàn toàn dù đã áp dụng suốt mấy tuần qua.

Pho tượng vẫn đứng đó, bất động, hoá đá hoàn toàn không thể đảo ngược, đúng như luật lệ đã khoá từ đầu. Không có phép màu nào phục hồi được những gì đã mất, và Trầm đã học cách chấp nhận điều đó, không còn ôm hy vọng viển vông mỗi lần tới thăm nữa.

Cô ngồi xuống trước bệ thờ như mọi lần, kể cho mẹ nghe về những gì đã xảy ra trong tuần qua, về công việc mới, về Khôi, về cuộc sống đang dần ổn định trở lại. Ánh mắt cô vô tình rơi vào góc khuất của hậu cung, nơi chiếc ghế gỗ nhỏ khắc hình đứa trẻ vẫn đặt ở đó, y nguyên như lần đầu tiên cô nhìn thấy nó nhiều tháng trước.

Lần này, cô đứng dậy, tiến lại gần hơn, quan sát kỹ chiếc ghế dưới ánh sáng ban ngày rõ ràng hơn hẳn ánh nến mờ ảo của những lần trước. Những nét chạm khắc tinh xảo hiện rõ: một đứa trẻ ngồi khoanh chân, mái tóc buộc thấp, gương mặt nhìn nghiêng với một biểu cảm vừa tò mò vừa cảnh giác.

Trầm khựng lại. Cô nhận ra, dù không thể giải thích bằng lý trí, đường nét khuôn mặt đó, dáng ngồi đó, quen thuộc một cách kỳ lạ. Cô lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh, so sánh với tấm ảnh cũ duy nhất cô còn giữ được từ thời thơ ấu, chụp năm cô bảy tuổi, ngay trước ngày bị bán khoán vào Nhà Giữ.

Cùng một dáng ngồi. Cùng một cách nghiêng đầu.

Đó là hình cô.

Cô đứng lặng, tay run, hiểu ra Bà Cả hẳn đã đặt làm chiếc ghế này từ rất lâu, có lẽ ngay sau khi Trầm được đưa vào Nhà Giữ, một cách bà không bao giờ dám thừa nhận thành lời, một sự áy náy âm thầm bà giấu kín suốt mười ba năm, đặt cạnh người mẹ mà chính bà cũng góp phần giữ kín sự thật.

Trầm ngồi xuống trước bệ thờ, gần chiếc ghế nhỏ, và lần đầu tiên, cô chủ động cất tiếng hát, không phải trong vô thức lo lắng như mọi lần trước, mà bằng một sự lựa chọn có ý thức. Giai điệu ba nốt quen thuộc vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng của hậu cung, và lần đầu tiên, cô hiểu trọn vẹn vì sao mẹ mình từng hát nó lúc gánh nguyền nặng nhất: đó không phải một bài hát ru cho người khác, mà là cách một người mẹ tự ru chính mình, tự nhắc mình còn tồn tại, giữa những ngày tháng bị hệ thống nuốt chửng dần từng phần con người.

Sau khi rời hậu cung, Trầm ghé qua nhà Thầy Tứ, nơi Yên giờ đang sống tạm cùng cha để tiện việc chăm sóc trong giai đoạn thích nghi với cánh tay đá. Hai người, dù chưa từng thân thiết trước biến cố, giờ đây tìm được một sự đồng cảm mới qua những gì cả hai đã cùng trải qua.

"Chị khoẻ không?" Yên hỏi, mỉm cười khi thấy Trầm, cánh tay đá đặt tự nhiên trên bàn, không còn cố giấu nó dưới tay áo dài như những tuần đầu.

"Khoẻ. Còn em?" Trầm ngồi xuống đối diện.

"Đang học cách sống với nó." Yên đáp, nhìn xuống cánh tay mình, giọng đã bình thản hơn nhiều so với lần đầu Trầm gặp cô sau biến cố. "Cũng lạ, ban đầu em sợ hãi lắm, giờ lại thấy nó như một phần của mình, dù không đẹp, nhưng là thật."

Họ trò chuyện thêm một lúc, về những chuyện đời thường, về cách cả hai đang dần xây dựng lại cuộc sống theo những cách khác nhau. Khi Trầm chuẩn bị ra về, Yên gọi lại, giọng có chút ngập ngừng.

"Chị có muốn thỉnh thoảng ghé chơi không?" Cô hỏi. "Em không có ai để kể chuyện tay mình cả, bạn bè em không hiểu được, mà chị thì..." Cô ngừng lại, không biết diễn đạt sao cho đúng.

"Chị hiểu." Trầm mỉm cười, gật đầu. "Chị sẽ ghé thường xuyên hơn."

Trước khi rời đi, Yên nắm lấy tay Trầm bằng bàn tay còn cảm giác, giọng cô nghiêm túc hơn hẳn. "Em biết, phần nào, chuyện xảy ra với em có liên quan tới những gì chị và anh Khôi đã làm đêm đó. Nhưng em không trách chị. Bố em kể, nếu không có đêm đó, có lẽ hệ thống này còn tiếp tục bóc lột thêm bao nhiêu người khác nữa."

Trầm nghẹn lại, không ngờ được nghe lời đó từ chính người đã trực tiếp gánh chịu hậu quả. "Cảm ơn em đã nói vậy. Dù chị vẫn thấy có lỗi."

"Có lỗi không có nghĩa là sai." Yên đáp, một sự khôn ngoan bất ngờ trong giọng nói của cô gái trẻ. "Chị làm điều chị tin là đúng. Đôi khi điều đúng vẫn có người phải trả giá. Đó không phải lỗi của chị, đó chỉ là cách thế giới này vận hành, dù không công bằng."

Trầm ôm nhẹ Yên trước khi rời đi, một cái ôm ngắn nhưng chân thành, mang theo cảm giác của một mối liên kết mới, không phải dựa trên nợ nần hay tội lỗi, mà trên sự thấu hiểu thật sự giữa hai người cùng mang trên mình những dấu tích không thể xoá bỏ của cùng một hệ thống đã sụp đổ.

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →