Vài tháng trôi qua kể từ đêm khối nợ Nguyền Trắng bung ra, Ngõ Giữ đã tìm được một nhịp sống mới, không hoàn hảo, không hoàn toàn chữa lành, nhưng vững vàng hơn nhiều so với những ngày hỗn loạn ban đầu. Trầm giờ đã hoàn tất khoá học bổ sung, chính thức quay lại con đường học tâm lý học dang dở, song song với công việc bán thời gian giúp đỡ những Người Giữ cũ đang thích nghi với cuộc sống không còn hệ thống ràng buộc.
Cô đã gặp gỡ hơn hai mươi Người Giữ cũ trong vài tháng qua, mỗi người một câu chuyện, một cách thích nghi khác nhau với sự tự do đột ngột. Có người tìm lại được gia đình đã lâu không liên lạc. Có người vẫn còn loay hoay giữa những nét bùa không thể xoá và một tương lai chưa từng được dạy cách tưởng tượng tới. Trầm lắng nghe từng người, không hứa hẹn những điều mình không chắc chắn, chỉ đơn giản là ở đó, như cách cô từng ước có ai đó ở bên mình những năm tháng khó khăn nhất.
Bà Cả, thỉnh thoảng, vẫn gửi cho cô vài lời khuyên ngắn gọn qua Thầy Tứ, về cách xử lý những trường hợp phức tạp, kinh nghiệm nhiều năm quản lý con người dù đã không còn quyền lực chính thức. Trầm nhận những lời khuyên đó với một sự trân trọng cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được dành cho người phụ nữ ấy.
Sáng nay, một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, Trầm dậy sớm, ánh nắng đầu ngày đã len qua khe rèm cửa sổ, chiếu lên những chậu cây nhỏ giờ đã tươi tốt hơn hẳn ngày mới trồng.
Cô bước tới trước tấm gương treo lệch trên tường, vẫn giữ nguyên góc nghiêng cũ, thứ duy nhất trong phòng chưa từng được chỉnh sửa suốt bao năm qua. Cô nhìn vào đó, không phải để soi mặt như một thói quen máy móc, mà thực sự nhìn, thực sự thấy chính mình.
Chín mươi ba nét bùa phủ gần kín cánh tay trái, một dấu tích vĩnh viễn của mười ba năm gánh nguyền hộ người khác, của một quyết định đêm đó đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời cô và của cả một cộng đồng. Cô từng nghĩ mình sẽ luôn phải giấu chúng, che chúng dưới lớp áo dài tay, như một vết nhơ cần được xoá bỏ khỏi tầm mắt người khác.
Nhưng sáng nay, đứng trước gương, cô làm một điều khác hẳn thói quen mười ba năm qua.
Cô kéo tay áo lên, không phải xuống.
Nét bùa đầu tiên, từ năm cô bảy tuổi, mờ nhạt hơn những nét sau này nhưng vẫn còn nguyên vẹn, hiện ra dưới ánh nắng buổi sáng, không còn bị che giấu, không còn là điều cô xấu hổ hay sợ hãi. Đó là một phần lịch sử của cô, một phần của hành trình đã đưa cô tới ngày hôm nay, tới một cuộc sống cô thực sự chọn lựa, không phải bị định đoạt bởi bất kỳ ai khác.
Cô chạm nhẹ vào nét bùa đó bằng ngón tay, không phải bằng cử chỉ lo lắng quen thuộc như suốt mười ba năm, mà bằng một sự bình thản mới, như đang chạm vào một phần lịch sử đã thuộc về mình, một minh chứng cho những gì cô đã trải qua và đã vượt qua.
Cô nghĩ tới mẹ, vẫn đứng bất động trong hậu cung, vẫn thở chậm rãi dưới lớp gỗ hoá đá không thể đảo ngược. Cô nghĩ tới Sen, tới nụ cười đóng băng vĩnh viễn giữa một nét vẽ dang dở. Cô nghĩ tới bà Tuyết, tới sự im lặng đột ngột giữa gánh xôi quen thuộc. Cô nghĩ tới Yên, tới cánh tay đá cô gái trẻ giờ đã học cách sống cùng như một phần của chính mình.
Mỗi cái tên, mỗi gương mặt, đều là một phần của cái giá đã trả, một phần của con đường đã đưa cô tới buổi sáng này, đứng đây, trước tấm gương cũ, với cánh tay để trần lần đầu tiên sau mười ba năm. Cô không tự hào về cái giá đó. Cô cũng không hối hận về con đường đã chọn. Cô chỉ đơn giản là mang nó theo, như một phần không thể tách rời của con người cô đã trở thành.
Điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ Khôi hẹn gặp nhau buổi chiều, kèm theo một dòng ngắn gọn: "Anh tìm được một lớp học vẽ thiết kế nhà cuối tuần này. Em đi cùng anh nhé?"
Trầm mỉm cười, gõ lại một dòng đồng ý, rồi cất điện thoại vào túi áo khoác, chiếc áo khoác cùng loại với chiếc cô vẫn mặc ngày đầu tiên bước ra khỏi phòng gánh ca dịch vụ đầu tiên, nhưng giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Trước khi rời phòng, cô dừng lại bên bậu cửa sổ, nhìn hộp sơn móng của Sen một lần nữa, ánh nắng sớm chiếu lên màu rêu nhạt điểm chấm vàng, lên những đám mây trắng trên nền xanh nhạt. Cô mỉm cười, khẽ nói, như một thói quen mới cô vừa tự đặt ra cho chính mình mỗi sáng.
"Hôm nay trời đẹp, chị Sen à."
Không có tiếng trả lời, chỉ có ánh nắng và tiếng chim hót đâu đó ngoài khung cửa, nhưng Trầm không còn cần một câu trả lời nữa. Cô đã học được, đôi khi, chỉ cần nói ra, chỉ cần được nhớ tới, là đủ.
Cô bước ra khỏi phòng, ánh nắng buổi sáng chiếu thẳng lên cánh tay để trần, để lộ những nét bùa không còn bị giấu giếm, và khoá cửa lại phía sau lưng bằng chính chiếc chìa khoá của mình, chiếc chìa khoá đầu tiên trong đời thực sự thuộc về cô, không ai có quyền lấy đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨