Chiều đó, Trầm và Khôi gặp nhau tại quán bún chả nhỏ họ từng ghé qua trước ngày mọi chuyện xảy ra, lần đầu tiên trở lại đó kể từ sau đêm khối nợ bung ra. Không gian quán vẫn ấm cúng như cũ, mùi thịt nướng thơm lừng quen thuộc, tiếng kẹp than lách tách vẫn vang lên đều đặn như trong ký ức của cả hai.
"Lâu rồi mình không ăn ở đây." Khôi nói, ngồi xuống đối diện cô.
"Ừ." Trầm gật đầu, nhìn quanh không gian quen thuộc. "Cảm giác như một đời khác vậy."
Họ gọi món, trò chuyện về những chuyện vụn vặt: công việc mới của Trầm tại trung tâm tư vấn, dự định của Khôi về việc học thêm một khoá kiến trúc ngắn hạn, điều anh chưa từng dám nghĩ tới khi còn phải gánh vác trách nhiệm thừa kế Nhà Giữ. Anh kể lại với ánh mắt sáng lên, một sự háo hức Trầm hiếm khi thấy ở anh trước đây.
Trầm để ý, xuyên suốt cuộc trò chuyện, Khôi không hề dùng bất kỳ từ ngữ nào liên quan tới hợp đồng, điều khoản, hay bất kỳ thuật ngữ công việc nào anh vẫn quen dùng suốt thời gian họ quen biết nhau. Giọng anh nhẹ nhàng hơn, tự nhiên hơn, như một người đang thực sự là chính mình lần đầu tiên. Cô lặng lẽ mỉm cười khi nhận ra sự thay đổi đó, không nói gì, chỉ lắng nghe.
"Anh nhận ra một điều." Khôi nói, giữa lúc gắp thêm một miếng chả cho cô, tay anh vẫn khéo léo như mọi khi. "Suốt bao năm, anh nói chuyện với mọi người, kể cả với em lúc đầu, bằng chính cách bà nội vẫn nói chuyện, đầy tính toán, đầy điều khoản, như thể mọi mối quan hệ đều cần một bản hợp đồng ngầm định. Giờ anh mới hiểu, đó không phải cách anh thực sự muốn sống."
"Vậy giờ anh muốn sống thế nào?" Trầm hỏi, tò mò thật sự, nghiêng người về phía anh.
"Anh muốn học cách nói những gì anh nghĩ, không phải những gì có lợi nhất để nói." Anh đáp, giọng chân thành, mắt anh không hề né tránh ánh nhìn của cô. "Kể cả khi điều đó khiến anh trông có vẻ yếu đuối hơn, hay ít khôn ngoan hơn."
Trầm mỉm cười, nắm lấy tay anh trên bàn. "Em thích con người này của anh hơn."
"Anh cũng thích." Khôi đáp, cười nhẹ, một nụ cười thoải mái hiếm hoi chưa từng thấy ở anh trước đây, vai anh cũng như dịu xuống, không còn căng thẳng như mọi khi.
"Anh để ý em cười nhiều hơn." Cô nói, mỉm cười nhìn anh.
"Anh cũng để ý em không còn xoa cổ tay mỗi khi lo lắng nữa." Anh đáp lại, ánh mắt dịu dàng, tay anh đưa lên chạm nhẹ vào cổ tay cô, nơi những nét bùa vẫn còn nguyên đó.
Trầm nhìn xuống cổ tay mình, nhận ra đúng vậy, thói quen đó đã dần biến mất, không hẳn vì cô hết lo lắng hoàn toàn, mà vì nỗi lo giờ đây không còn nặng nề tới mức cần một hành động vô thức để trấn an bản thân nữa.
Nhưng khi cuộc trò chuyện vô tình chạm tới việc quán xôi đầu ngõ giờ do người khác tiếp quản, cả hai cùng im lặng, đũa trong tay khựng lại giữa chừng, không ai chủ động nhắc tới tên bà Tuyết, nhưng cái tên đó vẫn hiện diện rõ ràng trong khoảng lặng đó, nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả.
"Em vẫn nghĩ về bà ấy mỗi ngày." Trầm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhỏ, mắt cô cụp xuống nhìn bàn tay mình.
"Anh cũng vậy." Khôi đáp, tay anh tìm tay cô trên bàn, siết nhẹ, ánh mắt hai người gặp nhau đầy thấu hiểu.
Không ai trong họ tìm được lời nào đủ đúng để nói về mất mát đó, về cái giá họ đã phải trả cho tự do mà giờ đây họ đang có. Họ chỉ ngồi đó, im lặng, tiếng ồn ào của quán ăn xung quanh như lùi ra xa, để sự hiện diện của nhau nói thay những gì lời nói không đủ sức diễn đạt.
"Em nghĩ, sau này, khi con cháu bà Tuyết lớn lên, mình có nên kể cho họ nghe toàn bộ sự thật không?" Trầm hỏi, giọng trầm ngâm. "Về Nguyền Trắng, về vai trò của họ Đặng, về những gì thực sự đã xảy ra?"
Khôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa quán, nơi dòng người vẫn qua lại tấp nập. "Anh nghĩ, họ xứng đáng được biết, khi họ đủ lớn để hiểu. Giấu giếm sự thật, dù với ý định tốt, cũng là điều mình đã học được là không nên làm nữa."
"Vậy mình sẽ làm điều đó, từng bước một, khi thời điểm thích hợp." Trầm gật đầu, một quyết tâm mới hình thành trong lòng cô, tay cô siết nhẹ tay anh thêm lần nữa.
Sau một lúc, Khôi phá vỡ sự im lặng, giọng anh trở lại bình thường, nhẹ nhàng, không còn dấu vết của gánh nặng vừa rồi, một nụ cười nhẹ trở lại trên gương mặt anh.
"Mai em rảnh không?" Anh hỏi. "Không phải vì việc gì cả. Chỉ là anh muốn gặp em thôi."
Trầm nhìn anh, một nụ cười ấm áp lan toả trên gương mặt. "Rảnh. Mai gặp anh."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 99 →