🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tháng sau ngày nhận lại chiếc chìa khoá của chính mình, Trầm đã quen dần với nhịp sống mới, những buổi sáng không còn tiếng chuông báo thức cho một ca dịch vụ, dù vẫn còn nhiều điều lạ lẫm. Sáng nay, cô dậy sớm như thói quen cũ, nhưng không còn phải vội vã chuẩn bị cho một ca dịch vụ nào, không còn tiếng gõ cửa gấp gáp báo tin có khách hàng đang chờ, chỉ có tiếng chim hót ngoài cửa sổ và ánh nắng dịu dàng của một buổi sáng bình thường.

Cô pha một ấm trà nhỏ, hơi nóng bốc lên mỏng manh trong ánh nắng sớm, ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống Ngõ Giữ đang dần thức giấc, tiếng người bán hàng rong, tiếng xe máy nổ máy chuẩn bị cho một ngày mới. Không gian quen thuộc, nhưng cảm giác của cô khi nhìn nó đã khác hẳn, nhẹ nhõm hơn, dù vẫn còn vương lại những dư âm của quá khứ.

Cô đã dành cả tuần trước để sắp xếp lại toàn bộ căn phòng, không phải một cuộc cải tạo lớn, chỉ là những thay đổi nhỏ mang ý nghĩa lớn: treo lại vài bức tranh nhỏ cô tự vẽ trong những ngày rảnh rỗi hiếm hoi, kê lại bàn học theo hướng đón nắng buổi sáng nhiều hơn, một vài chậu cây nhỏ cô mới mua về đặt trên bậu cửa sổ, cạnh hộp sơn móng của Sen. Mỗi lần sắp xếp lại một góc nhỏ, cô lại cảm thấy căn phòng này mang thêm một phần dấu ấn của riêng mình.

Công việc mới tại trung tâm tư vấn tâm lý cũng dần đi vào guồng, dù cô chỉ mới đảm nhận những vai trò hỗ trợ đơn giản trong lúc chờ hoàn thành các khoá học bổ sung để có thể quay lại con đường học vấn dở dang, những buổi tối cô vẫn dành thời gian đọc lại tài liệu cũ, cố gắng bù lại những năm tháng đã lỡ. Đồng nghiệp ở đó không ai biết về quá khứ của cô, về Nhà Giữ, về những vết bùa cô vẫn phải che giấu dưới lớp áo dài tay ngay cả trong những ngày hè nóng bức, một bí mật cô giữ riêng cho mình, không phải vì xấu hổ, mà vì muốn có một khởi đầu thực sự mới mẻ.

Một vài người hàng xóm cũ trong khu tập thể vẫn ghé qua thăm hỏi, không còn nhìn cô bằng ánh mắt dò xét như những ngày đầu sau biến cố, mà dần trở lại sự thân thiện quen thuộc, những câu chào hỏi ngắn gọn dần trở lại như trước, dù không khí chung của cả Ngõ Giữ vẫn còn phảng phất một sự thận trọng nhất định trước những thay đổi lớn lao vừa xảy ra.

Sáng nay, bà hàng xóm tầng dưới, người từng gọi nhầm tên cô không biết bao nhiêu lần trong những ngày cô mang nguyền, ghé qua đưa cho cô một đĩa bánh cuốn còn nóng, không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười, một cử chỉ nhỏ nhưng khiến Trầm thấy ấm lòng hơn cô tưởng.

"Con dạo này khoẻ không?" Bà hỏi, giọng thân thiện như những ngày xưa cũ, trước khi mọi biến cố xảy ra, ánh mắt bà ấm áp nhìn cô từ đầu tới chân.

"Con khoẻ, cảm ơn bác." Trầm đáp, nhận đĩa bánh, hơi nóng còn vương trên tay, một niềm vui nhỏ nhoi nhưng chân thật lan toả trong lòng cô.

Bà cụ nhìn cô một lúc, rồi nói thêm, giọng nhẹ nhàng, ánh mắt bà dịu lại như đang nhớ lại một điều gì đó. "Bác mừng vì giờ không còn phải nhìn nhầm con thành ai khác nữa. Được nhìn đúng con, dễ chịu hơn nhiều."

Câu nói đơn giản đó khiến Trầm nghẹn lại trong giây lát, mắt cô nóng lên bất ngờ, một sự công nhận nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ lời khen nào cô từng nhận được. Cô cảm ơn bà lần nữa, đóng cửa lại, ngồi xuống ăn sáng với đĩa bánh cuốn còn nóng, hương thơm hành phi lan toả khắp căn phòng nhỏ, cảm nhận rõ, dù chậm rãi, cuộc sống quanh cô đang dần chữa lành theo cách riêng của nó.

Điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ Khôi, hỏi cô có rảnh chiều nay không, không kèm theo bất kỳ lý do công việc nào, chỉ đơn giản là một lời mời gặp mặt, một điều bình thường mà trước đây cô chưa từng được trải nghiệm trọn vẹn.

Trầm mỉm cười, gõ lại một dòng đồng ý, những ngón tay lướt nhanh trên màn hình đã trở nên tự nhiên hơn hẳn những ngày đầu, rồi đặt điện thoại xuống, đứng dậy dọn dẹp bát đĩa. Cô nhìn ra cửa sổ một lần nữa, thấy ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rõ hơn lên những chậu cây nhỏ mới trồng, lên hộp sơn móng vẫn đặt yên ở đó, lên cả tấm gương treo lệch trên tường mà cô chưa từng nghĩ tới việc chỉnh lại ngay ngắn, như thể muốn giữ nguyên một chút gì đó quen thuộc giữa bao nhiêu thay đổi.

Cô nhìn lại căn phòng nhỏ của mình một lần nữa, cảm nhận rõ, lần đầu tiên trong suốt mười ba năm qua, đây thực sự là nhà, không phải nơi ở tạm được cấp phát, không đi kèm bất kỳ điều khoản hợp đồng nào, chỉ đơn giản là của cô, và chỉ của cô mà thôi.

Hết Chương 97

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 98
← TrướcTiếp →