Vài tuần trôi qua, Ngõ Giữ dần lấy lại một nhịp sống mới, những gánh hàng rong lại bày ra mỗi sáng, tiếng rao hàng vọng khắp các con hẻm như trước, dù không bao giờ giống hệt như trước. Những vết thương từ đêm khối nợ bung ra vẫn còn đó, nhưng cuộc sống, như nó vẫn luôn làm, tiếp tục trôi theo cách riêng của nó.
Quán xôi đầu ngõ giờ do con gái bà Tuyết tiếp quản, gánh hàng vẫn đặt đúng vị trí cũ, chiếc ghế nhựa quen thuộc vẫn kê ngay ngắn cạnh bên, dù người bán hàng đã khác. Trầm vẫn ghé qua mỗi sáng, mua một gói xôi, không nói nhiều, chỉ để duy trì một sợi dây kết nối với ký ức về người phụ nữ đã ra đi.
Điện Bà Chúa Gánh vẫn đứng đó, cổ kính như mọi khi, nhưng cửa quầy cân giờ đã đóng vĩnh viễn, tấm biển "Nhận Cân" nhỏ đã được gỡ xuống, để lại một vệt sáng màu trên lớp gỗ đã bạc màu vì mưa nắng. Không còn ai tới xin cân nguyền nữa, không còn cân tiểu ly bạc nào đo lường nỗi đau của bất kỳ ai.
Trầm chính thức chuyển từ một "tài sản" của Nhà Giữ, tổ chức giờ đây đã giải thể hoàn toàn về mặt pháp lý, sang một người tự do, dù mang theo chín mươi ba vết bùa vĩnh viễn trên cơ thể, dấu tích không thể xoá bỏ của một hành trình dài đầy đau đớn nhưng cũng đầy ý nghĩa. Cô đã ngừng đếm lại con số đó, chỉ để nó tồn tại như một phần của mình, không hơn không kém.
Cô tìm được một công việc mới, bán thời gian tại một trung tâm tư vấn tâm lý nhỏ, công việc gần với ước mơ dang dở của cô từ những ngày còn là sinh viên. Ngày đầu đi làm, cô đứng trước cửa văn phòng khá lâu trước khi đủ can đảm bước vào, một cảm giác hồi hộp khác hẳn mọi lần bước vào Điện Bà Chúa Gánh. Không phải công việc lớn lao, nhưng đủ để cô cảm thấy mình đang xây dựng lại một cuộc sống thực sự của riêng mình.
Khôi cũng đang trong quá trình sắp xếp lại villa gia tộc Đỗ, một phần được anh chuyển đổi thành quỹ hỗ trợ cho những Người Giữ cũ đang gặp khó khăn trong giai đoạn chuyển tiếp, một cách để anh tiếp tục gánh vác trách nhiệm với cộng đồng theo hướng khác hẳn cách gia đình anh đã làm suốt nhiều thế hệ. Anh không còn đeo nhẫn mỗi ngày như trước, chỉ giữ nó cẩn thận trong một hộp nhỏ, một biểu tượng của quá khứ đã khép lại.
Thầy Tứ dành phần lớn thời gian ở bên Yên, giúp cô thích nghi với cuộc sống mới cùng cánh tay đá không thể phục hồi, mối quan hệ giữa hai cha con dần hàn gắn qua từng ngày, dù vẫn còn những vết nứt cần thời gian để lành lại hoàn toàn. Có lần Trầm bắt gặp hai cha con ngồi cùng nhau trong quán nước, nói chuyện chậm rãi, một hình ảnh giản dị nhưng quý giá.
Bà Cả sống lặng lẽ trong một căn phòng nhỏ gần Điện, không còn quyền lực, không còn đoàn tuỳ tùng, chỉ còn lại một người phụ nữ già đang học cách sống những ngày còn lại của đời mình theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Thỉnh thoảng Trầm vẫn ghé thăm bà, hai người ngồi uống trà trong im lặng, không cần nhiều lời để hiểu nhau hơn trước.
Chiều hôm đó, Trầm đứng trước cửa phòng cũ, cầm trên tay một chiếc chìa khoá mới, khác hẳn chiếc chìa Nhà Giữ từng phát cho cô. Đây là chiếc chìa khoá đầu tiên trong đời thực sự thuộc về cô, không đi kèm bất kỳ điều khoản hợp đồng nào, không ai có quyền lấy lại nó.
Cô đứng đó một lúc, cảm nhận trọng lượng nhỏ bé nhưng ý nghĩa lớn lao của vật kim loại trong lòng bàn tay, ngón tay lướt qua từng cạnh sắc của chiếc chìa khoá mới, trước khi tra nó vào ổ khoá, mở cửa bước vào căn phòng giờ đây thực sự là nhà của chính mình.
Bên trong, mọi thứ vẫn như cũ, chiếc gương treo lệch trên tường, kệ sách nhỏ, bộ móng vẽ tay của Sen vẫn đặt trên bậu cửa sổ đón nắng mỗi sáng, hai bộ màu vẫn giữ nguyên sắc không hề phai theo thời gian. Nhưng không gian này giờ mang một cảm giác khác hẳn, không còn là nơi tạm trú của một tài sản Nhà Giữ, mà thực sự là một tổ ấm, dù nhỏ bé, dù còn nhiều điều chưa chắc chắn ở phía trước.
Cô ngồi xuống giường, tấm chăn mỏng vẫn giữ nguyên nếp gấp quen thuộc, nhìn quanh căn phòng, để tâm trí trôi qua chậm rãi tất cả những gì đã xảy ra suốt hơn một năm qua, kể từ buổi sáng cô nhận ca gánh nguyền đầu tiên của Khôi cho tới đêm khối nợ bung ra, và giờ đây, những ngày tháng lặng lẽ xây dựng lại một cuộc sống mới.
Cô không biết chắc tương lai sẽ ra sao, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô cảm thấy mình đang thực sự sống cuộc đời của chính mình, không phải cuộc đời được định đoạt sẵn bởi một hệ thống cô không hề chọn lựa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 97 →