🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tuần sau đêm khối nợ bung ra, một cuộc họp chính thức cuối cùng được triệu tập tại phòng họp lớn của Điện Bà Chúa Gánh, quy tụ toàn bộ Quản Giá, Người Giữ còn sống, và đại diện các gia đình trong Ngõ Giữ. Ghế ngồi được kê thêm liên tục vì số người tới đông hơn dự kiến, tiếng bàn ghế kéo lê vang lên khắp phòng. Đây không còn là một cuộc họp bàn bạc, mà là một buổi công bố chính thức, không khí trong phòng nặng nề và im ắng khác hẳn mọi cuộc họp trước đây.

Khôi đứng trước mọi người, với tư cách người thừa kế danh chính ngôn thuận cuối cùng còn lại của hệ thống, đọc bản tuyên bố đã được soạn thảo cẩn thận suốt mấy ngày qua, có sự góp ý của cả Bà Cả lẫn Trầm. Tờ giấy trong tay anh hơi run, nhưng giọng đọc vẫn giữ được sự vững vàng cần thiết.

"Kể từ hôm nay, Luật Cân Nguyền chính thức chấm dứt hiệu lực." Anh đọc, giọng vang rõ trong căn phòng im lặng, mắt anh lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Không còn bất kỳ giao dịch nguyền mới nào được thực hiện qua Nhà Giữ. Cơ chế 'ra giữ' chính thức bị bãi bỏ." Anh dừng lại một nhịp, để câu nói đó lắng vào không khí trước khi đọc tiếp.

Tiếng xì xào nổi lên, không phải phản đối, mà là một sự bất ngờ pha lẫn lo lắng thật sự trước một tương lai chưa từng có tiền lệ, nhiều ánh mắt nhìn nhau dò hỏi.

"Đối với những Người Giữ hiện đang còn sống, chưa hoá đá." Khôi tiếp tục, giọng anh trầm xuống một chút. "Từ hôm nay, các anh chị chính thức được thả tự do khỏi mọi ràng buộc hợp đồng với Nhà Giữ. Không còn nghĩa vụ, không còn thời hạn phục vụ. Tuy nhiên, chúng tôi không thể xoá bỏ những nét bùa đã có trên người các anh chị. Đó là điều nằm ngoài khả năng của bất kỳ ai." Anh gấp tờ giấy lại, nhìn thẳng vào những gương mặt trước mặt.

Một vài Người Giữ trong phòng bật khóc, không rõ vì mừng hay vì sợ hãi trước một cuộc sống tự do họ chưa từng chuẩn bị tinh thần để đón nhận, tiếng nấc nghẹn vang lên rải rác khắp phòng. Một số khác ngồi lặng, gương mặt hoang mang, không biết phải làm gì với sự tự do đột ngột này sau khi đã quen sống cả đời trong khuôn khổ của hệ thống.

Trầm đứng ở một góc phòng, tay vẫn còn quấn băng che những nét bùa mới, quan sát những phản ứng đó, cảm nhận rõ một sự thật phức tạp: giải phóng không phải lúc nào cũng là một món quà đơn giản, đặc biệt với những người đã quen sống dưới một hệ thống, dù bất công, vẫn cho họ một khuôn khổ, một sự đảm bảo tối thiểu về nơi ở, về công việc.

Một Người Giữ trung niên, người Trầm chỉ biết thoáng qua, tiến lại gần cô sau buổi họp, hai tay ông vặn vào nhau vì lo lắng. "Cô ơi, giờ tôi không còn được ở trong khu tập thể nữa, phải không? Tôi không có nơi nào khác để đi."

Trầm khựng lại trước câu hỏi đó, nhận ra đây là một khía cạnh của "tự do" mà cô chưa từng nghĩ thấu đáo, tim cô nhói lên vì tự trách. "Tôi... tôi sẽ tìm hiểu và đảm bảo không ai bị đẩy ra đường ngay lập tức. Nhà Giữ sẽ có một giai đoạn chuyển tiếp, hỗ trợ mọi người ổn định cuộc sống mới."

Người đàn ông gật đầu, dù ánh mắt vẫn còn đầy lo âu, quay đi hoà vào đám đông đang dần giải tán, bước chân chậm rãi như chưa thực sự tin vào lời hứa vừa nghe được.

Khôi bước tới, đứng cạnh cô, cũng mang một vẻ mặt trầm ngâm không kém, đưa mắt nhìn theo bóng người đàn ông vừa rời đi. "Em nghĩ mình đã làm đúng chưa?"

"Em không biết." Trầm thành thật. "Nhưng em nghĩ, ít nhất từ giờ, không ai còn bị buộc phải bước vào con đường này nữa mà không có quyền lựa chọn, giống như em từng bị."

"Vậy còn những người đang lo lắng như bác vừa nãy?" Khôi hỏi, giọng vẫn còn nặng trĩu.

"Mình sẽ tìm cách hỗ trợ họ, từng người một nếu cần." Trầm đáp, giọng quyết tâm, ánh mắt cô nhìn khắp căn phòng đang dần vắng người. "Tự do không có nghĩa là bỏ mặc. Đó là bài học em học được từ chính hệ thống cũ, dù nó dạy bằng cách sai."

Họ đứng lại thêm một lúc trong căn phòng gần như trống hẳn, chỉ còn vài người dọn dẹp bàn ghế sau cuộc họp, tiếng ghế kéo lê trên nền gạch vang lên đều đặn. Ánh nắng chiều muộn chiếu qua ô cửa sổ lớn, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch cổ, một hình ảnh vừa quen thuộc vừa hoàn toàn mới, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên đã kéo dài suốt hơn hai mươi năm.

Trầm đứng lại một mình giữa phòng họp trống dần, nhìn quanh những gương mặt vừa rời đi, không biết mình nên cảm thấy vui hay sợ trước một tương lai giờ đây hoàn toàn không còn khuôn mẫu nào để dựa vào.

Hết Chương 95

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 96
← TrướcTiếp →