🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin tức về việc luật Cân Nguyền chính thức lung lay lan nhanh trong giới đầu tư của Bách, khiến kế hoạch gọi vốn cho An Nguyện sụp đổ chỉ trong vài ngày, những cuộc gọi rút vốn dồn dập đổ về liên tục. Không nhà đầu tư nào muốn dính líu tới một mô hình kinh doanh xây trên nền tảng đang rung chuyển dữ dội như vậy, đặc biệt sau khi tin đồn về cái chết của bà Tuyết lan ra ngoài phạm vi Ngõ Giữ.

Bách ngồi một mình trong văn phòng trống trải, ánh đèn huỳnh quang trên trần kêu vo ve đều đều, nhìn những bản kế hoạch mở rộng anh đã dày công xây dựng suốt nhiều năm, giờ đây trở nên vô nghĩa trước những gì vừa xảy ra. Anh không cảm thấy tức giận như mình tưởng sẽ cảm thấy, chỉ có một sự trống rỗng lạ lùng.

Anh ngồi đó rất lâu, rồi cuối cùng đứng dậy, lấy chìa khoá xe, tay hơi run khi tra chìa vào ổ, lái thẳng về phía Ngõ Giữ, tới một địa chỉ anh đã né tránh suốt mười lăm năm.

Căn nhà nhỏ vẫn như cũ, khuất sau con hẻm ít người qua lại, chậu hoa giấy trên bậu cửa sổ vẫn nở đỏ rực như một dấu hiệu quen thuộc anh còn nhớ mơ hồ từ rất lâu. Bách đứng trước cửa một lúc lâu, tay giơ lên định gõ rồi lại hạ xuống, lặp lại động tác đó nhiều lần trước khi cuối cùng đủ can đảm gõ ba tiếng lên cánh cửa gỗ cũ.

Người phụ nữ mở cửa, nhìn anh một lúc, không nhận ra ngay, cho tới khi Bách lên tiếng, giọng anh run hơn bất kỳ lần thuyết trình nào trước đám đông, tay anh siết chặt vạt áo.

"Bác có nhớ cháu không? Gia đình Lâm Gia, năm 2011." Anh nói, hai tay siết chặt vào nhau sau lưng.

Ánh mắt bà thoáng qua một sự ngạc nhiên, rồi dịu lại, nhận ra người thanh niên gầy gò năm nào giờ đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, dù gương mặt vẫn còn nét quen thuộc, đôi mắt vẫn giữ nguyên dáng cụp xuống vì xấu hổ như năm nào.

"Cháu Bách." Bà nói, giọng nhẹ nhàng, bước sang một bên nhường lối. "Vào nhà đi."

Họ ngồi đối diện nhau trong căn phòng nhỏ, gọn gàng, sạch sẽ, vẫn đầy những chậu cây nhỏ được chăm sóc cẩn thận như lần Trầm từng ghé qua, im lặng một lúc lâu trước khi Bách đủ can đảm mở lời.

"Cháu xin lỗi." Anh nói, giọng nghẹn lại, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi. "Vì mười lăm năm qua chưa từng quay lại thăm bác, dù bác đã cứu cả gia đình cháu."

Bà nhìn anh, không có sự trách móc nào trong ánh mắt, chỉ có một sự thấu hiểu điềm tĩnh, tay bà đặt nhẹ lên vai anh. "Bác không cần cháu xin lỗi. Bác hiểu, đối diện với người đã trả giá thay mình không phải điều dễ dàng."

"Cháu đã biến câu chuyện của bác thành một phần trong kế hoạch kinh doanh của mình." Bách thú nhận, giọng đầy hối hận, không dám ngẩng đầu lên nhìn bà. "Cháu tệ hơn cả việc không quay lại. Cháu đã lợi dụng nó."

"Bác biết." Bà đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng không né tránh sự thật, tay bà rót thêm một chén trà mời anh. "Bác nghe được qua vài người. Nhưng bác không cần cháu xin lỗi vì điều đó nữa, cháu à. Bác chỉ cần cháu đừng biến nỗi đau của người khác thành mô hình kinh doanh nữa, dù là của bác hay của bất kỳ ai khác."

Bách gật đầu, nước mắt không kìm được nữa, lăn dài xuống gương mặt vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh trước đám đông. "Cháu hứa. An Nguyện coi như đã kết thúc rồi."

Trước khi rời đi, Bách rút từ trong túi ra một tấm danh thiếp cũ, mép danh thiếp đã sờn vì được cất giữ quá lâu, định đưa cho bà rồi lại rụt tay lại, nhận ra sự vô nghĩa của cử chỉ đó ngay trong khoảnh khắc thực hiện nó.

"Cháu định đưa bác danh thiếp làm gì?" Bà hỏi, giọng có chút hài hước nhẹ nhàng, nhận ra sự lúng túng của anh, khoé miệng bà nhếch lên một chút.

"Cháu không biết nữa." Bách cười, một nụ cười chân thật hiếm hoi, khác hẳn nụ cười lịch thiệp tính toán anh vẫn thường mang. "Thói quen cũ, chắc vậy."

"Nếu cháu thực sự muốn làm gì đó có ích, hãy dùng thời gian và tiền bạc của cháu giúp những gia đình đang khó khăn sau đêm hôm trước." Bà nói, giọng nghiêm túc hơn, ánh mắt bà nhìn thẳng vào anh. "Không cần thương hiệu, không cần hợp đồng, không cần lợi nhuận. Chỉ cần giúp thật."

Bách gật đầu, ghi nhớ lời đó như một lời hứa mới, khác hẳn mọi lời hứa kinh doanh anh từng đưa ra trước đây, không kèm theo bất kỳ điều khoản hay hợp đồng nào cả.

Khi anh đứng dậy chuẩn bị ra về, người phụ nữ tiễn anh ra tới cửa, và trước khi anh bước ra ngoài, bà gọi tên anh, lần đầu tiên sau mười lăm năm, thay vì im lặng như bà vẫn quen làm mỗi khi ai đó nhắc tới anh.

"Bách." Bà nói, giọng ấm áp bất ngờ. "Sống tốt nhé, cháu."

Hết Chương 94

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 95
← TrướcTiếp →