🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bệnh viện nơi Yên đang được theo dõi nằm cách Ngõ Giữ không xa, một phòng bệnh đơn giản với hai giường, may mắn Yên được nằm riêng vì tình trạng đặc biệt không giống bất kỳ ca bệnh thông thường nào các bác sĩ từng gặp.

Thầy Tứ ngồi bên giường con gái, tay ông run khi nhìn cánh tay phải cô đã cứng hoàn toàn thành đá, đặt yên trên tấm chăn mỏng, một hình ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc tới đau lòng với một người đã dành cả đời chứng kiến hiện tượng này ở người khác.

"Bố ơi, bác sĩ nói không tìm ra nguyên nhân." Yên nói, giọng vẫn còn hoảng loạn dù đã bình tĩnh hơn những ngày đầu. "Họ bảo có thể phải cắt bỏ nếu tình trạng lan rộng thêm."

"Nó sẽ không lan thêm nữa." Thầy Tứ nói, giọng chắc chắn hiếm hoi.

"Sao bố biết?" Yên nhìn ông, ngạc nhiên trước sự chắc chắn đó.

Thầy Tứ nhìn con gái một lúc lâu, rồi hít một hơi sâu, như đang chuẩn bị bước qua một ngưỡng cửa ông đã né tránh suốt hai mươi năm.

"Vì bố biết nó là gì." Ông nói, giọng run. "Và bố nghĩ, đã tới lúc bố phải kể cho con nghe toàn bộ sự thật, dù bố sợ điều đó suốt cả cuộc đời."

Ông bắt đầu kể, từ đầu, về Nhà Giữ, về nghề gánh nguyền hộ, về cơn sốt lạ năm Yên bốn tuổi, về việc Bà Cả đã tìm một Người Giữ vô danh gánh hộ lời nguyền đã cứu sống con gái ông, về lời hứa trung thành ông đã mang suốt hai mươi năm để đổi lấy sự bình yên cho cuộc đời con gái mình.

Yên nghe, gương mặt cô dần chuyển từ ngạc nhiên sang sốc, rồi tới một sự giận dữ cô không kìm nén được.

"Bố giấu con suốt hai mươi năm?" Cô hỏi, giọng run vì tức giận. "Con lớn lên tin rằng mình chỉ là một đứa trẻ may mắn thoát khỏi một cơn bệnh lạ, trong khi thực ra có người đã phải trả giá cả đời cho con?"

"Bố xin lỗi." Thầy Tứ nói, nước mắt không kìm được nữa. "Bố chỉ muốn con có một cuộc sống bình thường, không bị gánh nặng bởi một sự thật quá lớn khi còn quá nhỏ để hiểu."

"Vậy giờ con lớn rồi, bố nghĩ con hiểu được sao?" Yên hỏi, giọng vẫn còn gay gắt, nhưng đã bắt đầu dịu đi phần nào khi nhìn thấy nỗi đau thật sự trên gương mặt cha mình.

"Bố không biết." Ông thừa nhận. "Bố chỉ biết, con xứng đáng được biết sự thật, dù muộn, còn hơn không bao giờ."

Yên im lặng một lúc lâu, nhìn xuống cánh tay đá của mình, rồi nhìn lại cha, ánh mắt cô giờ đây mang một sự phức tạp mới, giữa giận dữ, đau đớn, và một sự thấu hiểu dần hình thành.

"Vậy giờ nó có bao giờ trở lại bình thường không, bố?" Cô hỏi, giọng rất khẽ, gần như một lời cầu xin.

Thầy Tứ nhìn cánh tay con gái, rồi nhìn xuống hai bàn tay mình, không có câu trả lời nào đủ sức an ủi cô.

"Bố không biết." Ông đáp, giọng vỡ ra. "Chưa từng có tiền lệ nào phục hồi. Nhưng bố hứa, bố sẽ ở bên con, dù có chuyện gì xảy ra."

Yên nhìn ông một lúc lâu, rồi từ từ đưa tay trái ra, đặt lên bàn tay ông đang run rẩy trên mép giường. "Con không nói con đã tha thứ hết cho bố. Con cần thời gian. Nhưng con hiểu, bố đã sống với gánh nặng này lâu hơn con nhiều."

"Cảm ơn con." Thầy Tứ siết nhẹ tay cô, giọng nghẹn ngào.

"Người đã gánh hộ con năm đó, bố có biết tên không?" Yên hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn.

"Không." Ông lắc đầu. "Bà Cả giữ bí mật tuyệt đối, không cho bố biết. Bố chỉ biết đó là một Người Giữ tình nguyện."

"Con muốn tìm ra. Con muốn cảm ơn người đó, nếu có thể." Yên nói, ánh mắt cô giờ đây mang một quyết tâm mới, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt sau những ngày hoảng loạn vừa qua.

Thầy Tứ nhìn con gái, một nỗi tự hào lẫn xót xa dâng lên trong lòng ông trước sự trưởng thành đột ngột đó. "Bố sẽ giúp con tìm hiểu, nếu con thực sự muốn. Nhưng con cần chuẩn bị tinh thần, có thể người đó đã không còn ở trong tình trạng có thể nghe được lời cảm ơn của con nữa."

Yên gật đầu, hiểu ý ông, nhưng không hề lay chuyển quyết tâm, một điều gì đó trong ánh mắt cô cho thấy cô đã sẵn sàng đối diện với bất kỳ sự thật nào, dù đau đớn tới đâu, hơn là tiếp tục sống trong sự mù mờ như suốt hai mươi năm qua.

Hết Chương 93

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 94
← TrướcTiếp →