Ba ngày sau đêm khối nợ bung ra, đám tang bà Phạm Thị Tuyết được tổ chức tại chính căn nhà nhỏ của bà trong Ngõ Giữ, giản dị như cách bà đã sống suốt bao năm bán xôi nuôi thân. Một tấm di ảnh đặt trên bàn thờ tạm, khói nhang toả lên nghi ngút, vài vòng hoa trắng xếp dọc lối vào chật hẹp.
Cả Ngõ Giữ kéo tới viếng, đông hơn hẳn một đám tang bình thường, không khí nặng nề, im lặng hơn mọi lần. Nhiều người trong số họ từng là khách quen của gánh xôi bà Tuyết suốt hàng chục năm, giờ đứng lặng trước di ảnh, không biết nói gì hơn ngoài những giọt nước mắt.
Trầm và Khôi có mặt, đứng ở một góc khiêm tốn, không dám tiến lại gần quá, cảm nhận rõ những ánh mắt dò xét, có phần trách móc từ một số người xung quanh, dù không ai nói ra thành lời trước đám đông.
Bà Cả tới muộn hơn, một mình, không có đoàn tuỳ tùng như thường lệ. Bà đứng trước di ảnh rất lâu, lâu hơn bất kỳ ai khác, thắp một nén nhang, cúi đầu, đôi vai bà run nhẹ, dù bà cố giữ dáng đứng thẳng quen thuộc.
Khi bà quay lại, đối diện với đám đông đang lặng lẽ quan sát, bà cất giọng, đủ lớn để mọi người xung quanh nghe rõ.
"Tôi có một thông báo." Bà nói, giọng chậm rãi nhưng không hề run. "Kể từ hôm nay, tôi chính thức từ chức người đứng đầu Nhà Giữ."
Tiếng xì xào nổi lên khắp đám đông, không ai ngờ tới quyết định này, đặc biệt vào đúng thời điểm này.
"Tôi sẽ không rời khỏi Ngõ Giữ." Bà nói tiếp. "Nhưng tôi không còn quyền quyết định vận hành hệ thống nữa. Đây là trách nhiệm tôi phải gánh, cho những gì đã và chưa từng xảy ra dưới sự quản lý của tôi suốt ba mươi năm qua."
Một người trong đám đông hỏi lớn, giọng vừa tức giận vừa hoang mang: "Vậy giờ ai sẽ chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra đêm đó? Cho cái chết của bà Tuyết?"
Bà Cả im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà lướt qua từng gương mặt trong đám đông, rồi dừng lại ở khoảng không phía trước, không nhìn thẳng vào bất kỳ ai cụ thể.
Mọi người chờ đợi, hy vọng nghe câu cửa miệng quen thuộc mà bà vẫn dùng suốt bao năm, câu nói vẫn thường khép lại mọi tranh cãi trong nội bộ Nhà Giữ. Nhưng bà không nói gì cả. Bà chỉ đứng đó, im lặng, cúi đầu một lần nữa trước di ảnh, rồi lặng lẽ rời khỏi đám tang, bước chân chậm rãi, cô đơn, không còn ai đi theo hộ tống như những năm tháng bà còn nắm quyền.
Trầm đứng nhìn theo, nhận ra đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy Bà Cả thực sự già đi, không còn là hình ảnh uy quyền bất khả xâm phạm cô vẫn luôn khiếp sợ, mà chỉ còn lại một người phụ nữ đã sống trọn một đời với những lựa chọn không hề dễ dàng, và giờ đây, đang một mình gánh chịu hậu quả cuối cùng của tất cả những lựa chọn đó.
Sau khi đám đông dần giải tán, Trầm tiến lại gần bàn thờ, thắp một nén nhang, đứng lặng trước di ảnh bà Tuyết, người phụ nữ tốt bụng từng gói cho cô những gói xôi xéo ngon nhất mỗi sáng, người khách hàng đầu tiên cô còn nhớ rõ trong suốt hành trình làm nghề.
"Cháu xin lỗi bác." Cô thì thầm, giọng nghẹn lại. "Cháu không biết phải nói gì hơn ngoài câu đó."
Một người con của bà Tuyết, một người phụ nữ trung niên Trầm chưa từng gặp, đứng cạnh, nhìn cô với ánh mắt phức tạp, không hẳn thù hằn, cũng không hoàn toàn tha thứ.
"Mẹ tôi hay nhắc tới cô." Người phụ nữ nói, giọng khàn vì khóc nhiều. "Bảo cô là cô gái tốt bụng nhất trong Ngõ Giữ này."
Trầm không biết đáp lại thế nào, chỉ cúi đầu, để những giọt nước mắt rơi tự do, không còn cố kìm nén như suốt mấy ngày qua.
"Tôi không trách cô." Người phụ nữ nói thêm, giọng dịu lại. "Mẹ tôi luôn tin, mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó, dù chúng ta không phải lúc nào cũng hiểu được ngay. Tôi chọn tin theo cách đó, thay vì sống với oán hận."
Trầm gật đầu, cảm ơn bằng một cái cúi đầu sâu, rồi lùi lại, để những người khác tới viếng tiếp theo, mang theo lời nói đó như một gánh nặng vừa nhẹ đi đôi chút, vừa nặng thêm theo một cách khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 93 →