Gần nửa đêm, khi cơn đau trên tay Trầm đã dịu bớt phần nào, Khôi dìu cô ra khỏi lõi Sổ Nguyền, một tay anh vòng qua eo cô để đỡ lấy trọng lượng cơ thể đang còn yếu, cả hai bước đi chậm rãi, kiệt sức, qua những hành lang tối giờ đây mang một không khí khác hẳn, nặng nề và u ám hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Ngoài sân Điện, cảnh tượng hỗn loạn đã phần nào lắng xuống, nhưng không khí vẫn còn căng thẳng tột độ. Vài người đứng túm tụm thành từng nhóm nhỏ, thì thầm, khóc lóc, một số khác chạy vội qua lại giữa các con hẻm, tìm kiếm người thân, tiếng gọi tên nhau vang lên khắp nơi, lẫn trong tiếng chó sủa vẫn chưa dứt hẳn.
Thầy Tứ tìm thấy họ ở cổng Điện, gương mặt ông trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe, bước chân ông loạng choạng khi tiến lại gần. "Con gái thầy... tay nó bị hoá đá một phần. Bác sĩ nói không thể chữa được."
Trầm cảm thấy một cơn đau khác, không phải trên tay mà trong lồng ngực, khi nghe tin đó, chân cô như khuỵu xuống. "Con xin lỗi, thầy ơi."
Thầy Tứ không trả lời ngay, chỉ nhìn cô, ánh mắt ông phức tạp, không hẳn oán trách, nhưng cũng không hoàn toàn tha thứ, hai tay ông run rẩy siết chặt vào nhau. "Thầy không biết nên nói gì với con lúc này." Ông cuối cùng cũng nói, giọng vỡ ra. "Thầy cần thời gian."
Ông quay người rời đi, bước chân loạng choạng, dáng lưng còng xuống hơn hẳn mọi khi, để lại Trầm đứng đó, một nỗi đau mới chồng lên những nỗi đau cũ.
Tin tức tiếp tục dồn dập trong đêm đó. Một người chết, bà Phạm Thị Tuyết, người bán xôi đầu ngõ, được tìm thấy đã qua đời ngay bên gánh hàng của mình, không có bất kỳ dấu vết thương tích nào. Trầm nhớ tới chiếc ghế nhựa quen thuộc bà vẫn kê ngay ngắn cạnh gánh hàng, giờ đây trống không. Vài hộ gia đình khác báo cáo những triệu chứng nhẹ hơn: chóng mặt, hoảng loạn, một vài trường hợp ngất xỉu tạm thời nhưng đã hồi phục.
Trầm và Khôi ngồi lại bên nhau trên bậc thềm quen thuộc, đá dưới lưng còn vương hơi lạnh của đêm, nơi họ từng ngồi đêm Sen hoá đá, giờ đây lại chứng kiến thêm một đêm đau thương khác của chính Ngõ Giữ này.
"Mình đã đúng chưa?" Trầm hỏi, giọng rất nhỏ, gần như chỉ đủ để chính cô nghe thấy, mắt cô vẫn dán chặt vào khoảng sân tối trước mặt.
Khôi không trả lời ngay. Anh nhìn ra khoảng sân tối, nơi vài bóng người vẫn còn qua lại, tìm kiếm, gọi tên nhau trong đêm, tay anh siết chặt tay cô hơn, như đang chia sẻ gánh nặng câu hỏi đó.
"Anh không biết." Anh cuối cùng cũng nói, giọng thành thật. "Anh không biết liệu có câu trả lời đúng cho câu hỏi đó không."
Bà Cả xuất hiện lúc gần ba giờ sáng, dáng đi chậm rãi, kiệt sức, tay áo dài nâu sẫm vẫn phủ kín cánh tay trái dù bà đã trải qua một đêm dài, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh cần thiết để trấn an những người dân đang hoảng loạn. Bà đi từng nhà, hỏi thăm tình hình, sắp xếp người hỗ trợ những gia đình bị ảnh hưởng nặng nhất, không một lời trách móc nào dành cho Trầm hay Khôi, dù ánh mắt bà khi nhìn qua họ mang một nỗi đau không giấu được.
Bách cũng có mặt, đứng từ xa quan sát, không can thiệp, chỉ lặng lẽ theo dõi cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra trước mắt, gương mặt anh ta khó đọc, không rõ đang nghĩ gì sau tất cả những cảnh báo mình đã đưa ra. Có lúc ánh mắt anh ta chạm phải Trầm từ xa, nhưng không tiến lại gần, chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi.
Họ ngồi im lặng, không ai nói thêm gì, chỉ để đêm trôi qua chậm rãi, từng phút một, mang theo những tiếng khóc xa xa, những bước chân vội vã, và một nỗi bất an không ai trong Ngõ Giữ có thể gạt bỏ được đêm nay.
Trầm nhìn xuống cánh tay mình dưới ánh đèn đường vàng nhạt, những nét bùa mới chồng chất dày đặc hơn bao giờ hết, gần như phủ kín toàn bộ phần da còn trống trước đó. Cô không dám đếm lại chính xác con số, chỉ biết mình đã tới rất gần ngưỡng cuối cùng, gần hơn bất kỳ lúc nào trong đời, và không ai, kể cả chính cô, biết chắc liệu cô có còn bao lâu nữa trước khi trở thành bức tượng tiếp theo trong hậu cung.
Trời gần sáng, khi ánh sáng đầu tiên bắt đầu len qua những mái ngói cổ, Trầm ngẩng lên, nhìn bầu trời đang chuyển dần từ đen sang xám nhạt. Khôi đứng dậy, đưa tay kéo cô đứng lên theo, cả hai đều biết, dù mệt mỏi tới đâu, họ không thể trốn tránh những gì đang chờ đợi ở phía trước, khi cả Ngõ Giữ thức dậy và bắt đầu đếm lại những mất mát của đêm qua.
Một ngày mới đang tới, mang theo với nó sự thật đầy đủ về những gì họ đã gây ra, và những gì họ sẽ phải đối diện từ giờ trở đi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 92 →