🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ngõ Giữ, cùng một khoảnh khắc, ở nhiều nơi khác nhau, khối nợ Nguyền Trắng bung ra không kiểm soát, đúng như những lời cảnh báo mà Trầm và Khôi đã nghe, giờ đây đang trở thành sự thật trước mắt họ.

Tại quán xôi đầu ngõ, bà Phạm Thị Tuyết đang dọn hàng cho ngày mới dù trời còn chưa sáng hẳn, thói quen của một người bán hàng nhiều năm. Bà đột nhiên khựng lại giữa động tác xếp lá chuối, đôi mắt mở to, không phải vì hoảng sợ mà như đang nhìn thấy một điều gì đó ở rất xa. Bà ngồi xuống, nhẹ nhàng, gần như chậm rãi, tựa lưng vào gánh hàng quen thuộc. Không có tiếng kêu, không có sự vùng vẫy. Chỉ có một sự im lặng tuyệt đối khi hơi thở cuối cùng rời khỏi cơ thể bà, không để lại một vết thương nào nhìn thấy được, như thể bà chỉ đơn giản là đang nghỉ ngơi.

Cách đó không xa, trong căn nhà nhỏ của Thầy Tứ, Ngô Thị Yên đang ngồi nói chuyện với cha qua điện thoại, kể về một ngày làm việc bình thường, về một đồng nghiệp vừa sinh con, về kế hoạch cuối tuần sẽ ghé thăm ông. Giữa câu nói dở, cô cảm thấy cánh tay phải mình đột ngột tê cứng, rồi lan nhanh, không đau nhưng lạnh buốt, từ ngón tay tới khuỷu. Cô nhìn xuống, hét lên khi thấy làn da mình đang chuyển sang màu xám, cứng lại như đá, dừng lại đúng ở khuỷu tay, không lan xa hơn.

"Bố ơi, tay con..." Cô nói, giọng hoảng loạn qua điện thoại, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chính cơ thể mình, không hề biết rằng món nợ vô hình cha cô đã âm thầm mang suốt hai mươi năm, giờ đây đang tìm tới đúng người mà ông đã cố hết sức bảo vệ khỏi nó.

Thầy Tứ, ở đầu dây bên kia, chết lặng khi nghe tiếng con gái, cảm nhận ngay lập tức điều gì vừa xảy ra, dù ông không có mặt để tận mắt chứng kiến. Ông buông điện thoại, chạy như điên ra khỏi văn phòng, hướng thẳng về phía nhà con gái, tim ông như muốn vỡ tan trong lồng ngực.

Trầm, đang chạy giữa những con hẻm tối, cảm nhận được luồng nợ đang lan ra xung quanh mình, một áp lực vô hình đè nặng lên không khí, len lỏi vào từng ngóc ngách của Ngõ Giữ. Cô dừng lại, nhắm mắt, và bằng một bản năng cô không kịp suy nghĩ thấu đáo, cô mở rộng chính mình, để vía trống trong người hấp thụ một phần luồng nợ đang tràn qua.

Cơn đau ập tới dữ dội hơn bất kỳ điều gì cô từng trải qua, như hàng trăm cây kim nóng cùng lúc châm vào từng thớ thịt. Cô quỵ xuống, nhưng không dừng lại, tiếp tục hấp thụ, không đủ để cứu tất cả, nhưng đủ để làm chậm phần nợ đang lan ra khu trung tâm Ngõ Giữ, nơi đông người ở nhất.

Những nét bùa trên tay cô nổi lên dồn dập, chồng chéo lên nhau nhanh tới mức cô không còn đếm được, từ tám mươi tám vọt lên, chín mươi, chín mươi hai, dừng lại ở đâu đó quanh chín mươi ba, sát ngưỡng hoá đá hơn bất kỳ ai từng chứng kiến mà chưa hoàn toàn hoá đá.

Cô cảm nhận được, giữa cơn đau xé toạc từng thớ thịt, một điều gì đó khác đang xảy ra bên trong cơ thể mình: luồng nợ cô hấp thụ không hoàn toàn biến mất, mà như đang tìm cách len vào chính những khoảng trống còn lại trong vía trống của cô, cố gắng lấp đầy nốt phần chưa bị chiếm giữ. Cô nghiến răng, tập trung toàn bộ ý chí còn lại để giữ cho luồng nợ đó không lan xa hơn nữa, không chạm tới những ngôi nhà gần trung tâm Ngõ Giữ, nơi trẻ con vẫn còn đang ngủ say, không hề hay biết điều gì đang đe doạ chúng.

"Trầm!"

Khôi tìm thấy cô giữa lõi Sổ Nguyền, nơi cô đã quay trở lại trong vô thức khi cơn đau khiến cô mất phương hướng, quỵ gối giữa căn phòng đá, tay run rẩy nhìn xuống cánh tay chồng chất vết bùa mới. Anh quỳ xuống, ôm lấy cô, không nói được lời nào, chỉ siết chặt cô vào lòng như thể làm vậy có thể giữ cô lại, ngăn cô không trượt thêm một bước nào về phía ngưỡng cửa cuối cùng.

Bên ngoài, tiếng la hét dần lắng xuống thành những tiếng khóc, tiếng gọi tên nhau hoảng loạn, tiếng chân chạy vội trên nền gạch cũ. Không ai trong Ngõ Giữ đêm đó biết chắc chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết một điều gì đó rất lớn, rất đáng sợ, vừa quét qua như một cơn gió vô hình, để lại phía sau những mất mát không ai kịp chuẩn bị tinh thần đón nhận.

Một vài hộ gia đình khác trong Ngõ Giữ cũng cảm nhận được dư chấn của đêm đó theo những cách nhẹ hơn: tiếng khóc thét của một đứa trẻ tỉnh giấc không rõ lý do, một cụ già đột nhiên chóng mặt phải ngồi bệt xuống giữa sân, một người đàn ông trung niên tay run bần bật không cầm nổi chén nước. Không ai trong số họ nguy hiểm tính mạng, nhưng nỗi hoảng loạn lan nhanh không kém gì chính khối nợ vừa bung ra, một làn sóng sợ hãi phủ khắp những con hẻm nhỏ vốn luôn yên bình.

Trầm mở mắt, nhìn Khôi qua làn nước mắt lẫn cơn đau chưa dứt, giọng cô khàn đặc, gần như không thành tiếng.

"Bao nhiêu người?"

Khôi không trả lời được. Anh chỉ ôm cô chặt hơn, cả hai cùng run rẩy giữa căn phòng đá lạnh lẽo, không ai trong hai người đủ can đảm để bước ra ngoài ngay lúc này, đối diện với những gì đang chờ đợi.

Xa xa, tiếng chuông cấp cứu bắt đầu vang lên, ai đó đã gọi được người tới giúp, nhưng với bà Tuyết, không có sự trợ giúp nào còn kịp nữa. Trầm, dù chưa biết chính xác điều gì đã xảy ra, cảm nhận được một khoảng trống lạnh lẽo mới xuất hiện đâu đó trong luồng nợ cô vừa chạm vào, một sự im bặt đột ngột mà cơ thể cô, bằng một cách nào đó, đã ghi nhận được trước cả khi lý trí cô kịp hiểu ra ý nghĩa của nó.

Họ ngồi lại đó, giữa đống mảnh vỡ của cân tiểu ly và cuốn sổ gốc bị bỏ quên, chờ đợi ánh sáng ban ngày để biết rõ cái giá thật sự của những gì họ vừa làm, một cái giá mà cả hai đều biết, dù lớn tới đâu, cũng không còn cách nào để hoàn trả lại được nữa.

Hết Chương 90

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 91
← TrướcTiếp →